Browsing Tag

cô đơn

dung-nen-lay-nhau-vi-qua-co-don

Đừng nên lấy nhau vì quá cô đơn

Đừng lập gia đình sớm, dù bất cứ lý do nào. Đừng vội khi chưa sẵn sàng, chưa từng trải, chưa hiểu được, chung sống, là một thử thách to lớn thế nào.

Đừng lấy nhau chỉ vì… yêu nhau. Tình yêu, thật ngậm ngùi, chả giúp chúng ta có một hôn nhân hạnh phúc. Chỉ nên lấy nhau, vì thấy cần nhau, cả khi vui lẫn khi buồn, cảm thấy được thấu hiểu, cùng trình độ, cùng cách đối nhân xử thế, cùng nền tảng giáo dục, cảm thấy có thể sẻ chia mọi điều, chuyện trò thâu đêm suốt sáng không chán. Cảm thấy duy nhất người này, là đồng minh đồng loã là ruột thịt tim gan, không chỉ là đối tượng si mê quyến rũ. Đừng yêu vẻ bề ngoài, sự giàu có, vẻ trẻ trung, hãy hãnh diện vì lấy được người biết đối nhân xử thế, biết yêu thương và biết khiêm nhường.

Dù mờ mịt bởi yêu đương, cũng phải nhìn kỹ mà tránh xa, người ghen tuông, người sở hữu, người keo kiệt, người hiếu thắng, hung dữ, nóng nảy, thô lỗ, xúc phạm. Tuyệt đối không lại gần bọn lắm lời cay đắng, hay than thân trách phận, hay đổ lỗi cho người khác, bọn điên tình… Continue Reading

Lạc lòng

Người đàn ông đôi khi chưa hiểu hết người phụ nữ của mình, nhất là khi anh ta chỉ nhìn tấm lưng mà không nhìn vào đôi mắt…

Lâu lắm rồi Tâm mới lại bắt gặp cảm giác lạ lẫm ấy nơi mình. Nàng hồi hộp, nôn nao nhìn đồng hồ liên tục. Cô thư ký ngạc nhiên: “Còn đến 30 phút nữa, sao chị đến sớm vậy?”. Tâm mỉm cười, cố giấu vẻ bối rối: “Tại hợp đồng ký lần này quá lớn nên chị thấy lo. Em lấy giúp chị tách cà phê”.

Cô thư ký bước ra và khép cửa lại. Tâm thẫn thờ nhìn vào khoảng trống trước mặt. Nàng hình dung ra khuôn mặt một người đàn ông có giọng cười rộng mở, ánh mắt chân thành và ấm áp. Khi thử đặt người đàn ông ấy cạnh Quang, chồng mình, Tâm thấy có một khoảng cách rất lớn. Phải chi sự lịch thiệp của ông ta được san sẻ bớt cho chồng nàng một ít thì có lẽ, cuộc sống gia đình của nàng không đến nỗi nhàm chán như vậy.

Tâm bỗng nhớ đến cuộc trò chuyện của hai vợ chồng mới đây. Quang được một trường đại học ở Paris thỉnh giảng. Anh sang đó đã hơn 2 tháng. Cứ đôi ba ngày, anh lại gọi điện cho vợ. “Này, em có tắm cho con két không đấy? Có mua bắp cho nó không? Còn con sáo nữa, em có nhớ cho nó ăn ớt để lột lưỡi không? Con Mi-Lu chắc là nhớ anh lắm hả? Em nhớ tắm bọ chét cho nó…”. Đại loại là những câu hỏi như thế dành cho những con thú cưng. Tiếc rằng chúng không biết nghe, không biết vui mừng đón nhận sự quan tâm ấy. Chỉ có nàng, thèm nghe một câu hỏi: “Em khỏe không? Công việc thế nào?…” nhưng dường như trong suy nghĩ của Quang, vợ phải xếp sau những con vật cưng ấy.

Continue Reading

Thêm một lần cô đơn

them-mot-lan-co-don

Hẹn mãi rồi tôi cũng được gặp em, hôm ấy là một tối mùa đông. Em gọi điện em nói em về muộn một chút đợi em ở trước ngõ. Tôi đợi, nhắn tin cho em tôi đang đứng trước ngõ, em nhắn tin lại em ra ngay.

30 phút hồi hộp, cuối cùng em đến, tôi không ngờ em lại xinh thế, đẹp giản dị, dịu dàng, tôi không ngờ giọng nói của em còn hay hơn trên điện thoại nữa, tôi không ngờ em lại đi bộ ra để tôi đèo em.

Căng thẳng, lo lắng xen lẫn niềm vui, tôi cố gắng hỏi, trò chuyện với em để không khí nhẹ hơn. Tôi và em trò chuyện rất vui vẻ trong một góc nhỏ ở quán cafe khá đẹp, mọi chuyện suôn sẻ ngoài mong đợi, có vẻ mình rất hợp nhau. Em mặc chiếc áo len mầu đỏ, tôi rất thích mầu đỏ, có cảm giác thật ấm áp, em cười rất duyên, nụ cười xinh xắn khiến tim tôi đập loạn xạ. Nhưng tôi vẫn cố giữ cư xử bình tĩnh, thoải mái.

Rời khỏi quán cafe, tôi đưa em về nhà… em không cho tôi đưa em về đến cửa nhà, em nhất định không cho mà bắt tôi dừng ở đầu ngõ. Đành vậy, tôi cũng không muốn ép em. Continue Reading