Browsing Tag

chuyện

Câu chuyện về gió

Gió lang thang, lang thang qua từng con phố, từng ngôi nhà. Gió tự do, có thể làm mọi việc mà mình thích…

… có thể hét to, có thể dịu dàng, cũng có khi dữ dội. Người ta yêu Gió đấy, mà cũng sợ Gió đấy. Gió xa cách quá, hoặc người ta sợ gần Gió quá…

Cứ thế và đến một ngày, Gió thấy mình cô đơn.

Tia nắng là của Mặt trời. Ánh trăng là của Mặt trăng. Còn Lá cây. Lá cây dù có đi theo Gió đến đâu đi nữa, thì Lá cây cũng đâu phải của Gió. Trái tim của Lá đã luôn hướng về Cây rồi.

Và Gió cô đơn.

Gió hỏi ông trời: “Ông trời ơi, sao ông bất công đến thế? Tại sao ai cũng có đôi có cặp, ai cũng có một chốn bình yêu cho riêng mình, còn tôi thì không? Tại sao lại như vậy?”

– Chẳng phải ngươi thích tự do hay sao? Ngươi muốn đi lang thang khắp nơi. Ngươi muốn được nhiều người biết đến. Ngươi muốn mọi người vừa yêu mến, vừa nể sợ ngươi. Chẳng phải ngươi đang có tất cả những điều đó hay sao ? – Ông trời trả lời.

– Vậy chẳng nhẽ không có một ai muốn làm tất cả những điều đó cùng tôi ư? Tôi muốn có ai đó đi cùng tôi tới mọi vùng đất, ở bên tôi những lúc tôi vui vẻ, cũng như những lúc giận dữ, hay khó khăn. Tôi phải làm gì để tìm được một người như thế? Continue Reading

Một câu chuyện hoang đường

mot-cau-chuyen-hoang-duong

Cô lặng lẽ bước đi trên con đường vắng. Ánh đèn cao áp ko lấy gì làm sáng lắm hắt xuống tạo nên một khung cảnh mờ ảo liêu trai. Nếu là lúc bình thường có lẽ cô sẽ rụt cổ co người cố gắng giấu mình trong lớp áo khoác vải bên ngoài và chạy thật nhanh. Nhưng giờ đây, tự nhiên cô thấy mình như chẳng có sức để chạy, và cũng chẳng thấy sợ hãi gì cả. Đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, chỉ biết bước và bước về phía trước.

Đi hết con đường mòn, công viên hiện ra trước mắt cô. Không một bóng người. Phải rồi, cũng đã hơn mười một giờ đêm, làm gì còn ai ngoài công viên giờ này… trừ cô. Nhưng có thật là hơn mười một giờ rồi ko nhỉ? Cô ko rõ tại sao mình có thể nắm chắc được thời gian khi chiếc đồng hồ đeo tay quen thuộc ko nằm vắt sang cổ tay cô lúc này. Nhưng cô tin chắc bây giờ đã qua mười một giờ một chút, và tại sao cô chắc mẩm được như thế thì bản thân cô cũng ko thể giải thích được. Continue Reading

Câu chuyện của muốn và cần

Nhìn chung, có một sự khác nhau rõ rệt giữa hai khái niệm cần và muốn. Tôi muốn có một chiếc Dylan, thật sự muốn như thế, nhưng tôi chỉ cần một chiếc Super Dream đàng hoàng để làm phương tiện đi lại, phục vụ công việc mà thôi. Đó, muốn được hiểu là những khao khát để phục vụ cho niềm vui, cái tôi muốn thể hiện, khao khát được chứng tỏ. Muốn dựa vào cảm tính của con người, và con người chúng ta muốn là vô hạn. Còn cần khác muốn thế nào? Cần là khi điều đó thực sự cần thiết cho chúng ta trong cuộc sống. Cần đảm bảo các yêu cầu: chỉ cần có được, tiết kiệm được, tính hữu dụng cao, đảm bảo trong một quá trình. Cần không mang tính thời trang mà mang tính chiến lược, phụ thuộc nhiều vào lý trí của con người.

Và tôi chỉ cần như thế…

WANTS (cái mình muốn) NEEDS (cái mình cần)

Gia đình:

Ai cũng muốn cho mình có được một gia đình hạnh phúc, với ba mẹ, anh chị em, ông bà… Với những bữa cơm đầm ấm, đầy tiếng cười. Tối cuối tuần có thể cùng nhau ăn nhà hàng. Một gia đình với những mối bất hòa luôn được giải quyết triệt để và hài hòa. Continue Reading