Browsing Tag

chia sẻ

chuyen-cua-ban-ban-nen-giu

Chuyện của bạn, bạn nên giữ

Có 1 câu nói mình cực kì tâm đắc “Bí mật của bạn mà bạn còn không giữ được thì đừng mong người khác giữ dùm bạn”.

Tức là 1 điều bạn nói ra dù không là bí mật đi chăng nữa thì khả năng nó vẫn bị lan tràn ra ngoài là chuyện bình thường. Bởi miệng lưỡi con người cộng với cái bệnh 8 của đa phần người Việt thì bạn hiểu rồi đó.

Và cũng không phải lúc nào bạn cũng khơi màu đi nói “Bạn nhớ giữ kín chuyện này dùm tui nha, đừng nói cho ai biết nha!”. Thì tỷ lệ 50/50 thôi. Cùng lắm sau này cạch mặt, không kể cho người đó nghe nữa. Nhưng cũng không hẳn với người khác họ sẽ giữ kín dùm bạn.

Mà không phải lúc nào người ta kể chuyện của bạn cũng vì ngứa miệng, cũng có lúc vì một lý do chính đáng nào đó cần phải kể. Ví dụ như sự việc đó quá nghiêm trọng sẽ ảnh hưởng tới rất nhiều cái nên bạn buộc phải kể cho người khả năng xử lý vấn đề đó với đối tượng đã kể cho bạn nghe. Bạn sai với người này nhưng không hẳn là sai trong cách xử lý vấn đề. Continue Reading

Ai cho ta hạnh phúc

Bài viết thành viên cộng tác.

Ngày hôm nay thật tình cờ, tôi được đọc, được nghe, được thấy rât nhiều điều về Bố và Mẹ. Sáng nay tôi đọc được những câu thơ rất hay, rất cảm động về Bố Mẹ. Hay hơn cả những vần thơ mà tôi đã viết.

Chiều, một người bạn nhỏ tuổi của tôi gọi điện kể rằng vừa bị Bố mắng, em kể cả lý do vì sao mình bị mắng, em rất giận và buồn. Qua cách em kể tôi nhận ra những lời Bố mẹ mắng đụng đến lòng tự ái, tự tôn của cậu con trai từ trước đến giờ vẫn được cưng chiều như em. Tôi thấy trong câu chuyện em cũng có phần sai nên định góp ý nhưng biết rằng lúc đó em đang ấm ức, đang cần ai đó để chia sẻ, cần ai đó đứng về phía mình nên tôi không nói nữa mà chỉ lắng nghe và động viên em thôi. Tôi chỉ thấy lạ là từ khi chơi với em đến giờ đây là lần đầu tiên tôi nghe em kể về chuyện bị Bố Mẹ mắng, thấy em vừa tội lại vừa buồn cười. Tôi thấy lạ vì tại sao mới bị mắng một lần mà em đã giận đến như vậy.

Vì với tôi, với tuổi thơ của mình, tôi đã quen với những trận đòn roi, ngày đó Bố Mẹ không chỉ mắng mà còn đánh tôi rất nhiều. Dường như từ khi biết ghi nhớ thì tôi nhớ rằng mình lớn lên trong những trận đòn, ngày nào cũng như ngày nào, nó gần như gắn liền với tuổi thơ tôi. Thật ra cho đến sau này tôi cũng không thể hiểu được tại sao ngày đó mình lại bị Bố đánh nhiều như vậy, mặc dù tôi luôn cố gắng để làm tốt mọi việc.

Ngày đó tôi cũng tức lắm, cũng giận Bố lắm. Tôi hay so sánh mình với bạn bè, bạn bè tôi được Bố Mẹ cưng chiều , tôi thì không được chiều bao giờ. Ngày đó tôi cũng không giám mong được chiều mà chỉ mong ngày nào mình không bị đánh đòn là tôi vui rồi. Nhưng tôi cũng nhớ trong tiềm thức của minh, từ nhỏ đến lớn dù bố đánh tôi bao nhiêu tôi cũng chưa bao giờ ghét bố.

Continue Reading