Browsing Tag

chết

nhung-thong-tin-ban-can-biet-ve-benh-nao-mo-cau

Những thông tin bạn cần biết về bệnh não mô cầu

Não mô cầu hay còn được gọi là màng não mô cầu có thể gây ra trên người nhiều bệnh cảnh khác nhau tại nhiều cơ quan như đường hô hấp, máu, hệ thần kinh, khớp, màng tim, mắt, đường niệu và sinh dục. Trong số đó, viêm màng não mủ và nhiễm trùng huyết là thường hay gặp nhất và nhiễm khuẩn huyết thể tối cấp là nguyên nhân đưa đến tử vong hàng đầu ngay khi đã tích cực điều trị. Những ngày gần đây, qua các phương tiện truyền thông báo đài, ắt hẳn các bản sẽ nghe thấy từ “não mô cầu” với ca thứ 2 mắc phải tại Việt Nam.

1. Lịch sử:

Vào mùa xuân năm 1805, Gaspard Vieuseux mô tả viêm màng não do nãm mô cầu đầu tiên dịch tại Genève. Năm 1887, Albert Neisser đã đề cập đến dòng vi khuẩn gây bệnh lậu có tên là Neisseria gonorrhoeae – loại vi khuẩn gây bệnh trên người cùng họ với não mô cầu. Đến năm 1887, Weichselbaum phân lập đường dòng vi khuẩn từ dịch não tủy người bệnh và xác định được nguyên nhân gây dịch viêm màng não là do não mô cầu (Neisseria meningitidis).

Hình ảnh não mô cầu hình dạng song cầu giống hạt cà phê quan sát dưới kính hiển vi

Continue Reading

Tấm bưu ảnh cuối cùng

Tất cả chúng ta sẽ đều phải chết nhưng tại sao lại là em? Thế giới 7 tỷ con người mà Chúa lại chọn em.

Phương nam, nơi những cánh chim đang tìm về trốn cái lạnh thấu gan trời bắc thì con người lại đang phải chống đỡ với những cơn mưa như trút nước. Có lẽ, mưa chính là đại từ phổ biến nhất ở đây lúc này. Mọi lý do, mọi cuộc gặp gỡ và có lẽ là cả chia ly đều bắt đầu từ nó. Thành phố ảm đạm chưa từng thấy. Nơi trú ẩn an toàn nhất cho con người chính là trong căn nhà nhỏ ấm áp và bình yên.

Lúc này, trong một căn phòng ở phía đông thành phố, một chiếc bóng màu đen lạnh lẽo in trên tường, tương phản với ánh sáng rực rỡ của chiếc đèn nê ông đang sưởi ấm căn phòng. Chỉ một mình Tiểu Minh lặng lẽ ngồi trong một góc. Bản Secret Garden dang dở vẫn đang ngân nga trên loa của chiếc máy tính cũ. Anh ngồi đó chắc cũng đã vài tiếng đồng hồ. Cái bóng gần như không cử động trong thời gian đó.

Trời vẫn mưa, có một khuôn mặt vẫn đang cười rạng rỡ trong tấm bưu ảnh cũ ở trên bàn. Trong đám thanh niên Nhật ấy bỗng xuất hiện một con người hoàn toàn khác. Một nét đẹp khác, điệu cười, trang phục của cô và khuôn mặt xinh đẹp ấy đến từ một nền văn hóa khác. Anh không nhớ mình đã nhìn vào tấm bưu ảnh đó bao lâu rồi nhưng anh vẫn nhớ như in cái tin nhắn cuối cùng định mệnh ngày đó. Không ai trong số những người bạn của cô và đặc biệt là anh có thể quên được.

Continue Reading

Tình yêu ở phía trước, hạnh phúc ở phía sau

Năm 13 tuổi, đang học trên lớp Tiểu Cương phải xin phép cô giáo về sớm vì bị đau bụng. Vừa đẩy cửa, Tiểu Cương đã nhìn thấy một đôi giày cao gót màu hồng. Nhưng mẹ có bao giờ đi giày cao gót đâu nhỉ. Lần ấy, chuyện tình vụng trộm của bố đã bị bại lộ. Tiểu Cương vừa khóc vừa chạy xuống dưới nhà, gọi điện thoại ngay cho mẹ đang đi công tác. Chưa đầy một tháng sau, bố mẹ Tiểu Cương ly dị.

Mẹ đổ bệnh nặng sau khi chia tay với bố. Từ đó trở đi, tinh thần mẹ lúc nào cũng hoảng loạn. Tiểu Cương cứ tự trách mình rằng nếu mình không nói ra chuyện đó thì có khi bố mẹ vẫn đang sống tốt với nhau. Tiểu Cương cũng sẽ không trở thành đứa trẻ sống trong gia đình đơn thân. Mẹ cũng sẽ không bị tai nạn bất ngờ. Vì thế giờ đây bao nhiêu gánh nặng đều đổ dồn lên đầu Tiểu Cương

Bố đưa tiền nuôi dưỡng Tiểu Cương, mẹ không lấy cho dù mẹ rất nghèo. Mẹ nói: “Nếu nhận tiền của bố thì con không phải con trai của mẹ.”

Sau này, bố ra làm kinh doanh buôn bán và trở thành người giàu có có tiếng khắp thành phố. Nhưng mẹ vẫn kiên quyết không chịu nhận tiền của bố: “Tiểu Cương à, con người ta phải có chí khí, chí khí là nhân cách sống quan trọng nhất của con người.” Thế rồi, mỗi lần bố bước chân xuống từ chiếc xe Mercedes- Benz sang trọng đưa tiền cho Tiểu Cương, nhưng lần nào Tiểu Cương cũng từ chối. Hồi đó, Tiểu Cương chưa đầy 17 tuổi.

Sau khi mẹ mất, bố có đến tìm Tiểu Cương. Vì Tiểu Cương là con trai duy nhất của ông. “Về với bố đi con,” Bố Tiểu Cương nói, “Con là con trai bố”. Tiểu Cương lạnh lùng nhìn bố, đáp: “Không, tôi không phải con ông.”

Continue Reading

Chiếc ghế trống trên xe khách…

Gấu mẹ vĩ đại

Xa nhau nỗi nhớ nặng thêm
Trời nam, đất bắc nên đêm bỗng dài
Dẫu rằng có phải chia hai
Nhớ về nơi ấy mỗi ngày có nhau.

– Đã nói là không, không ai được ngồi vào ghế đó rồi mà! Tao đã nói bao nhiêu lần rồi!

Tiếng anh tài xế la phụ xe làm hành khách đang lim dim ngủ bỗng giật mình. Anh Tài xế đóng xầm cửa và lên xe đi tiếp, chỉ còn nghe tiếng phụ xe lầm bầm: “ngộ thiệt, đụng tới cái ghế đó là nổi đóa lên với tui là sao. Trời gần tối rồi để người ta đứng đón xe tội nghiệp. Mệt ghê, đón thêm khách mà la tui thấy ghê à”.

Nhà anh ở xứ cao nguyên thơ mộng nơi có thành phố sương mù mà ai cũng muốn một lần được đặt chân đến. Nhà anh kinh doanh xe khách tuyến Sài Gòn – Đà Lạt. Từ lâu lắm rồi, tên xe khách nhà anh đã trở thành cái tên thân thuộc của bao cô cậu sinh viên đi học xa nhà. Hầu như xóm nhà anh, hễ ai có con thi đậu đại học đều đi xe nhà anh, vì anh tận tình chở đến tận địa chỉ ở Sài Gòn. Đôi khi, lần đầu tiên con đi học xa mà Ba mẹ cũng an tâm gửi con cho anh chở đến nhà bà con ở Sài Gòn. Những cô cậu sinh viên lỡ xài hết tiền Ba Mẹ gửi cho, không còn tiền về xe thì cứ gọi điện cho anh, anh ghé đón, đưa về đến nhà, Ba Mẹ ra đón con rồi trả tiền xe cho anh.

***

Suốt đoạn đường dài anh chỉ có một người bạn thân đó là chương trình FM, và ông tơ bà nguyệt “Quà tặng âm nhạc” đã mang nhỏ đến với anh. Nhỏ là đồng hương của anh đó, anh biết điều này vì nhỏ gửi bài hát “Thương về miền đất lạnh” để tặng các bạn cùng khóa vừa mới tốt nghiệp của mình. Giờ nhỏ đang ở nơi xa, nơi mà anh đi rồi về mỗi ngày. Cô phát thanh viên đọc số điện thoại của nhỏ có một lần mà anh đã để bụng rồi nhắn tin làm quen được nhỏ. Từ đó đến giờ anh càng không thể bỏ qua chương trình: “Quà tặng âm nhạc” nào nữa.

Continue Reading

Chôn con thạch sùng

Thuy Nga

Hắn ngồi trên chiếc võng mắc vào hai cái cây ở sân. Lặng lẽ quan sát. Con mắt có ánh nhìn thật sâu của hắn không muốn bỏ sót bất kỳ một cử động nào của K. Nhiều khi tưởng như ánh nhìn ấy xuyên thủng dáng người mảnh khảnh của K, thấu suốt tất cả. K đang quét sân. Tiếng chổi tre khua lá rụng nghe ràn rạt. Hầu như sáng nào K cũng quét. Dãy trọ này hơi đặc biệt. Nó cứ âm u và heo hút thế nào ấy. Cây được trồng rất nhiều. Rậm rạp và ẩm thấp. Lần đầu tiên cùng hắn vào đây hỏi thuê phòng, thấy không gian gần với thiên nhiên, K thích. Lại có cái sân bằng đất thật rộng để mỗi buổi sáng K tha hồ quét. Tiếng khua lá ràn rạt làm mọi người ló cổ ra khỏi phòng nhìn K, lạ lẫm.

Hắn bảo đây là cái dãy trọ kỳ cục nhất hắn từng thấy, tay cầm tờ nội quy K đưa. Hắn đọc to:

Con trai không được tiếp con gái trong phòng từ 12h đến 13h và sau 20h
Con gái không được tiếp con trai trong phòng từ 12h đến 13h và sau 20h
Khi tiếp khách trong phòng không được đóng cửa, kể cả cửa sổ
Con gái không được ăn mặc hở hang trong khuôn viên dãy trọ
Không được nhậu nhẹt, đánh bài, mở nhạc quá to…

K không có bộ đồ nào hở hang. K cũng không thích tiếp bạn, không nhậu nhẹt, đánh bài, càng không thích sự ồn ào, xô bồ của âm nhạc. Hắn cũng khẳng định dãy trọ này rất hợp với K. Nhưng hắn vẫn thấy kỳ cục. Sau này hắn mới biết cô chủ nhà không có chồng con, lại là giảng viên về hưu của một trường đại học, và lại còn là người gốc Bắc. Hèn gì…Hắn cho rằng đó là lời giải thích thỏa đáng và thôi không thắc mắc về cái nội quy kỳ cục đó nữa.

Continue Reading

Quyển nhật ký nhặt được

Đây là lần thứ ba trong tuần em tới gặp tôi. Trên đường đến chỗ hẹn với em lúc 7 giờ 55 phút, tôi cứ nghĩ về lời xin lỗi của em và lý do em đã đến đây.

Em đứng đó một mình, tay cầm chiếc ô màu đỏ. Bạn em đưa em tới. Trời mưa, và em đang run lẩy bẩy. Trông em thật yếu ớt, mỏng manh dưới cơn mưa tầm tã. Em mặc không đủ giữ ấm cho mình.

Tôi đến gần em và nói: “Em không nên tới đây gặp anh nữa” và rồi tôi nhồi nhét thêm hàng loạt lý do mà tôi cho rằng chúng tôi không nên ở bên nhau.

Em nói: “Nhưng, em nhớ anh”.

Tôi đáp lại lạnh lùng: “Đi nào, anh sẽ đưa em về nhà”.

Em không mở chiếc ô của mình ra, tôi biết là em muốn dùng chung chiếc ô của tôi.

Tôi nói: “Mở ô của em ra, rồi chúng ta sẽ đi”.

Một cách miễn cưỡng, em mở chiếc ô và đi với tôi đến chỗ đậu xe. Em nói vẫn chưa ăn từ trưa đến giờ và rồi hỏi tôi có thể dừng ở đâu đó để ăn.

Ngay lập tức tôi trả lời với trái tim sắt đá: “Không!”.

Thất vọng, em nhờ tôi đưa ra nhà ga xe lửa và bảo sẽ tự đi xe lửa về nhà.

Có thể do trời mưa nên tất cả các chuyến tàu đã đầy khách, ai cũng cầm ô và cặp táp hối hả về nhà, dường như không hề để tâm tới việc có người vừa đi ngang qua mặt họ.

Continue Reading

Ác giả, ác báo

Nàng thức dậy giữa đêm vì một tiếng động khe khẽ dưới tầng một. Trộm chăng, không thể nào. Ngôi biệt thự tuy rộng rãi và biệt lập với xung quanh, nhưng theo nàng, rất an toàn. Bởi lẽ chồng nàng nuôi hai con chó bẹc giê khá lớn, và chúng được huấn luyện để không ăn những gói thức ăn ở bên ngoài ném vào, thường là những gói thức ăn trộn bả để vô hiệu hoá những con chó dữ. Chồng nàng đã đi công tác vắng, còn đứa con hai tuổi của nàng đang ngủ rất say . Bà giúp việc đã ngủ từ lâu. Nàng mở cửa phòng và đi xuống. Tiếng động vẫn phát ra ở nơi nào đó quanh đây. Nàng bật đèn. Cả gian phòng khách dưới tầng 1 sáng như ban ngày. Tiếng động ngưng bặt, rồi lại vang lên đều đặn như thách thức. Định thần nghe kĩ lại, nàng chợt lạnh người. Nó giống hệt những tiếng đẽo đục gỗ, thứ âm thanh trước đây nàng ghét cay ghét đắng. Nhưng nàng đã chắc mẩm rằng nàng sẽ không bao giờ phải nghe thấy những âm thanh ấy nữa, vì đứa con riêng của chồng nàng, thằng bé thường xuyên tỉ mẩn với những mẩu gỗ, đã chết từ đúng năm mươi ngày trước.

Vốn là người bản tính cứng cỏi, nàng quả quyết bước xuống. Lần này thì nàng phát hiện ra, tiếng động bắt nguồn từ căn phòng chứa đồ cũ, trước đây là phòng đứa con trai riêng của chồng nàng hay ngồi trong đó. Nàng run rẩy mở cửa, không có gì trong đó cả. Tiếng động cũng ngừng bặt. Có lẽ là ảo giác, chắc chắn thế, không thể là ma được. Mà rút cục, nếu ma có tồn tại, thì nó cũng sẽ phải chịu khuất phục trước con người, nhất là người như nàng, trước đến nay vốn không biết sợ là gì. Nàng chỉ tin vào những thứ hữu hình.

Đêm đó nàng ngủ chập chờn. Gần sáng, nàng thấy tiếng cửa kẹt mở, nàng thấy đứa con riêng của chồng đang bước vào, bàn tay cầm một khúc gỗ, như đang chuẩn bị đục đẽo nó. Nó tiến đến bên giường nàng, cặp mắt gườm gườm hung dữ. Rồi nó giơ khúc gỗ lên trước mặt nàng, như thể muốn giết nàng. Nàng những muốn vùng chạy, nhưng có cái gì đó vô hình như dán chặt lấy lưng làng với chiếc giường.. Khúc gỗ đã giáng xuống, nàng hét lên…

Continue Reading

Trái tim bên gối

Vợ tôi. Người chưa được cùng tôi sánh vai vào thánh đường làm lễ. Người chưa có chiếc nhẫn lấp lánh nào trên tay để minh chứng cho một lời cầu hôn đúng nghĩa. Chúng tôi chỉ có với nhau tờ giấy đăng kí kết hôn đơn giản. Nhưng nàng đã sống cùng tôi, sống trong tâm trí tôi như một người vợ, hoàn hảo hơn cả một người vợ. Thời gian ấy kéo dài được 3 năm…

Vợ tôi. Một năm sau khi sống chung không sinh được mụn con nào. Hai năm chạy chữa vẫn không có kết quả. Nàng buồn rầu héo hon, vàng võ. Tôi cũng buồn. Bạn có lẽ sẽ hiểu, khi ta thật sự muốn sống cùng ai đó đến cuối đời thì khao khát có được vài sinh linh bé nhỏ sẽ là khao khát cháy bỏng nhất. Chúng tôi cũng không ngoại lệ.

Vợ tôi. Một đêm trăng, nàng nằm nghiêng người về phía cửa sổ, nói cùng tôi những lời nhẹ nhàng như gió:

– Nếu đợt cấy phôi này không thành công, em nghĩ mình nên để anh tìm một người khác, người có thể sinh con cho anh. Anh là con trai duy nhất trong nhà. Em không muốn vì em mà anh mang tiếng bất hiếu không có con nối dõi.

– Em nghĩ điên khùng gì vậy? Chúng ta vẫn chạy chữa. Sẽ có cách. Em phải kiên nhẫn chứ.

– Tốn thời gian, công sức và tiền bạc quá anh ạ. Mà chúng ta đã dư giả gì đâu?

– Anh nói không là không. Chúng ta đã phải tranh đấu cùng gia đình để có thể đến bên nhau. Lẽ nào giờ lại bỏ cuộc dễ dàng thế! Em ngủ đi, đừng suy nghĩ lung tung nữa.

Tôi giờ mới hay, cánh tay tôi gối dưới gáy nàng giờ ướt đẫm… Tôi quay qua ôm nàng thật chặt và hôn vào gáy nàng. Ngoài kia, trăng đang từ từ rơi xuống…

Continue Reading