Browsing Tag

cháu

Lỗi tại ai bây giờ

Hoàng Chính

1. “Chú có bao giờ… ngã chưa?” Cô bé hỏi, nụ cười hóm hỉnh vắt ngang môi.

“Ngã… cái gì?”

Tôi ngơ ngác mất vài giây, toan hỏi cho ra lẽ thì cô đã bật cười thành tiếng. Giọng cười trẻ thơ làm rung khẽ đôi vai mỏng manh như cánh vạc trong lời hát một bản nhạc tình. “Ngã; thì… ngã ấy mà.”

“Ngã?”

“Vâng… chú làm bộ ngớ ngẩn.”

“Từ lúc tập đi cho đến lúc biết chạy ai mà chẳng có lần ngã.”

“Không phải vậy. Cháu muốn nói ngã là… ngã; Ơ khó nói quá! Cháu muốn nói ngã là… là… sa ngã kìa.”

“Ô!” Tôi vỗ nhẹ vào trán, bối rối nhìn xuống mặt bàn, nhăn nhó. “Sao hôm nay mình chậm hiểu thế này!”

Mầu trắng của chất men trên mặt bàn đá nhợt nhạt như mầu ly cà phê bỏ sữa quá tay. Cái mầu trắng ấy nhếch mép cười với tôi, ngạo mạn. Hai chiếc ly đã vơi cà phê trơ trọi trên mặt bàn. Hai chiếc ly ấy cũng hùa theo. Cả những ngón tay cô bé gài vào nhau chặt chẽ trước mặt cũng lăng xăng như muốn phát biểu điều gì.

Tôi gỡ vội những bối rối thoảng qua trên mặt, ngước nhìn cô bé với nụ cười mềm, “Ngã thì sao, mà không ngã thì sao?”

“Cháu đang đặt câu hỏi mà!”

Continue Reading