Browsing Tag

bọt biển

Bọt Biển

Một tình yêu đẹp không được định nghĩa là một kết thúc có hậu, mà ở đây phạm trù “cho “, “nhận” được hiểu như thế nào mới là cái đáng quan tâm. Có những tác giả sáng tác được rất nhiều các tác phẩm, những câu chuyện tình vô cùng đẹp mà ở đó tình yêu chỉ biết “cho” đi và không cần sự “nhận” lại, cao thượng là thế, sướt mướt là thế, nhưng với tôi một sự cân bằng giữa cho và nhận có lẽ sẽ hay hơn và đẹp hơn rất nhiều. Với tôi, văn chương là cái gương của cuộc sống, nhìn cuộc đời rồi tạo nên tác phẩm chứ không lấy tác phẩm so sánh với cuộc đời. Hãy tự nhìn lại những những dấu vết bạn tạo ra trong cuộc đời cuả mình, có những dấu vết sẽ mất dần theo thời gian và cũng có những dấu vết theo bạn đến suốt cuộc đời, phải chăng trong từng vết hằn ấy luôn có sự hiện diện của tình yêu và ngẫm lại khi đó bạn sẽ biết tình yêu là gì?

Ánh nắng chói chang của mùa hè làm Vũ không khỏi cảm thấy mệt, vừa bước ra khỏi phòng thi, anh chỉ ao ứơc được bay thẳng ra Nha Trang để tận hưởng vị mặn nồng của Biển. Vũ mê biển lắm, với anh những buổi chiều được nhìn ngắm hoàng hôn, được trải mình trên bãi cát dài êm ái thật là tuyệt biết bao. Về đến nhà, Vũ nói với mẹ:
– Mẹ ơi, con thi xong rồi, chỉ vài tháng nữa là tốt nghiệp thôi mẹ ah!
– Làm tốt chứ con?
– Tất nhiên là ổn rồi, con trai mẹ đâu đến nỗi nào. Nói xong Vũ choàng tay ôm lấy eo mẹ.
– thế con thích gì nào? Hay hè này con vào công ty phụ bố quản lí, đằng nào cũng lấy kinh nghiệm luôn con ah.
– Sao mẹ nỡ lòng nào bắt con mấy tháng hè chúi đầu vào làm việc chứ, mai con lấy vé bay ra Nha Trang du hí mấy ngày đã, mệt lắm rồi!
Chưa đợi mẹ trả lời Vũ hôn nhanh lên trán mẹ rồi chạy lên phòng, Vũ khoan khoái nằm ra giường không quên mở đĩa nhạc mà anh ưa thích, lúc này Vũ chỉ mong ngày mai đến thật nhanh để anh thực hiện được giấc mơ muà hè cuả mình.

Ngồi trên máy bay, Vũ cảm thấy có gì đó nao nao đến lạ như thể trong chuyến đi này anh sẽ có thêm những điều gì đó thật mới mẻ. Với Vũ việc đi du lịch với anh trở nên quá quen thuộc, hầu như năm nào Vũ cũng đi du lịch vài lần nhưng chỉ có điều Vũ chỉ đi một mình vì gia đình anh rất bận. Bố Vũ là giám đốc công ty thiết kế và trang trí nội thất Huy Vũ, mẹ anh thì sức khoẻ không được tốt lắm, bà bị bệnh tim nên thường rất ít đi xa, thế là những cuộc vui chỉ có mình Vũ tham gia. Thực ra Vũ là một con người rất ít giao thiệp với bạn bè, anh không thích lối sống “gấp” như giới trẻ bây giờ, Vũ có rất ít bạn. Đó cũng là nguyên nhân tại sao đến giờ này Vũ vẫn chưa có mối tình nào cả mặc dù là một anh chàng khá chuẩn mực về mọi thứ. Vũ học kiến trúc, thông minh, nhiều tài lẻ mà đặc biệt là anh được thừa hưởng nét đẹp truyền thống cuả mẹ nên nhìn Vũ khá cuốn hút.
Thoáng thế mà đã đến sân bay Nha Trang Vũ nhanh chóng tìm cho mình một khách sạn trên đường TRần Phú giáp với biển để tiện việc đi lại. Thu xếp hành lí xong, Vũ gọi taxi đến nhà hàng gần đó ăn trưa, món ăn ở Nha trang tuy không nhiều như các thành phố du lịch khác nhưng khẩu vị ở đây rất lạ và ngon khiến Vũ cảm thấy rất hài lòng. Ra đến Nha Trang tuy chưa tắm biển nhưng Vũ đã cảm thấy cái không khí oi nồng của gió biển , cái nắng trong xanh như đẩy bầu trời ở đây cao và rộng hơn khiến người ta chỉ muốn nhắm mắt và hít thật sâu cái hương vị nồng nàn ấy.

Buổi chiều đầu tiên ở thành phố biển, Vũ ngâm mình xuống dưới làn nước mát lạnh, vị mặt của muối khiến cơ thể anh trở nên khoan khoái, bơi một lúc lâu lúc , trời cũng đã về chiều, Vũ lên bờ nằm dài trên bãi cát trắng tinh nhắm mắt thư giãn. Chợt:
– Ối, xin…xin.. lỗi, a có sao ko?
Vũ chưa kịp phản ứng, mở mắt ra anh đã thầy trước mắt mình là một cô gái trẻ, rất trẻ với làn da bánh mật, mái tóc dài ngang lưng đang bối rối nhìn anh xin lỗi.
– Ah, a không sao.
– Anh không sao thật chứ? Mà sao gần tối rồi anh còn nằm trên cát như thế thuỷ triều sắp lên dễ gặp sứa lắm !
– Uhm, a thích nằm dài trên cát thế này thấy thoải mái quá nên quên mất.
– A là khách du lịch à?
– Uhm.
– A ở Sài Gòn ra à?
– Uhm.
– E là dân vùng này đúng ko?
– Vâng.
– Thế Em đi đâu vậy?
– Em đi tìm bố .
– Nhà em có gần đây ko?
– Vâng, nhà em gần đây, đi qua hết hàng dừa kia là đến xóm chài, nhà em ở đó đó.
– Uhm. Thế thì khi nào rảnh cho anh qua đó ghé chơi được không?
– A qua làm gì?
– Thì ghé qua thăm em thôi, hihi.
– Tuỳ anh, nhà em nghèo lắm, chẳng có gì cho anh chơi đâu.
– Vậy ah, thế thì anh nhất định sẽ ghé. Thôi anh về đây, chào bé nhé!

Cô bé va nhầm lên người Vũ đó là Sóng, tên cô thật lạ, đúng như một đứa con vùng biển. Sóng năm này tròn 17 tuổi cái tuổi đẹp nhất của thời con gái, người ta thường nói :” tuổi 17 bẻ gãy sừng trâu”, Sóng không đẹp theo kiểu chau chuốt như những cô chiêu trên thành thị, không có làn da trắng ngần , cũng chẳng bao giờ được khoác trên mình những bộ quần aó hàng hiệu như họ.Nét đẹp cuả Sóng tinh khiết lắm, làn da ngăm ngăm vì gió biển, đôi mắt biếc sâu thẳm, nhẹ nhàng khiến người ta có cảm giác như đứng trước một gương hồ muà thu. Những ngày hè là thời gian Sóng dành hết cho gia đình, cô thường thức dậy từ rất sớm giúp bố kéo những mẻ lưới đầu tiên trong ngày.
– bố ơi mẻ này nhiều cá thật đấy, thích quá! Sóng reo mừng như một đứa trẻ con được cho kẹo.
Ánh sáng của buổi bình minh thật nhẹ và ấm áp, hôm nay Vũ dậy sớm và chạy bộ dọc bãi biển, đi ngang qua những ghe chài đang gỡ lưới, Vũ bắt gặp hình ảnh cuả Sóng, cô bé đang cuí lưng tháo những mẻ lưới đầy ắp cá và vô tình làm lộ ra cái khuôn trăng đầy đặn cuả tuồi dâỵ thì, nét đẹp tươi tắn và khoẻ khoắn cuả Sóng thực sự đã làm cho trái tim cuả Vũ phải rung động, anh tiến lại gần và hỏi:
– Em đang tháo lưới ah?
– Ơ, ah, ..vâng. A chạy bộ ah?
– Uhm, chạy ở đây thật thoải mái và dễ chiụ.
– Vâng e cũng thường đi dạo vào sáng sớm, thích lắm anh ạ!
– Uhm e ở đây nên lúc nào muốn ngắm biển chả được.
– Vâng, biển ở đây là đẹp nhất đấy anh ạ!
– Uhm a cũng thấy thế. E làm cái này chắc quen rồi nhỉ?
– Vâng, nghề nhà em mà.
– Có khó không ,Cho a làm với nhé..
– Thôi a là người thành phố không làm được cái này đâu. Để em..!
Sóng hiền và rất dễ mến, với ai cô cũng đối xử that chân thành và niềm nở, điều đó càng làm Vũ them xao xuyến. Rồi anh nài nỉ:
-Cho a về nhà e chơi một lát được ko, ah quên mất e tên gì ấy nhỉ?
-Em tên Sóng.
– Tên lạ nhỉ? Nhưng nghe cũng hay đấy. Vậy nhé em đồng ý rồi nhé, lát a qua đó…

Sóng không nói gì chỉ cuí xuống làm tiếp công việc cuả mình, thực sự Sóng nghĩ Vũ đùa mình vì nhà Sóng có gì mà ghé chơi, thế rồi vì anh nài nỉ cô bé cũng dẫn Vũ về nhà chơi, bố cô hôm nay qua nhà chú Tư ăn giỗ nên cũng không ở nhà. Nhà Sóng nghèo thật, chỉ có cái ti vi đen trắng cũ kĩ, bên cạnh là cái catset lâu đời, hình như mẹ Sóng mất rồi thì phải vì trên bàn thờ có hình một phụ nữ trẻ và rất giống Sóng. Vũ sợ làm Sóng buồn nên cũng không hỏi them gì.
-Hôm nay em ở nhà một mình ah?
-Vâng. Ah mà anh tên gì nhỉ, vội quá em cũng chưa kịp hỏi .
– Anh tên Vũ .
– Tên anh đẹp nhỉ, Vũ là gió đúng không a?
– Uhm, gió trên đầu ngọn Sóng đấy,
– Anh này…

Câu nói ấy cuả Vũ làm Sóng đỏ mặt, lúc này trông cô bé xinh đến lạ. Vũ thầm nghĩ Sóng đáng yêu thật. Về đến nhà hình ảnh cô bé Sóng làm Vũ không thôi được những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu, Sóng thiệt thòi hơn nhiều người nhưng cái vẻ lạc quan vô tư yêu đời cuả cô không bao giờ khiến người khác có cảm giác tội nghiệp Sóng. Tối hôm ấy nằm trong phòng Vũ cảm thấy mệt mỏi, a mặc quần aó ra khỏi khách sạn và đi bộ dọc theo bờ biển, Vũ đi như theo một quán tính, vô tình hay cố ý anh đã đứng trước nhà Sóng, thực sự Vũ muốn gặp Sóng ngay lúc này.
Sóng đang ở trong nhà cô bé vừa móc lưới vừa hát theo những bài hát trong băng catset, Sóng luc nao cũng vô tư như thế bởi cô nghĩ sự đau buồn đã chiếm một phần khá lớn trong cuộc sống con người, vậy thì đừng để nó cứ đeo đẳng mãi, cái gì đến rồi cũng sẽ đến như một định mệnh. Vũ mạnh dạn bước vào:
-em đã ngủ chưa? Có thể đi dạo với a một lát được ko?
-Muộn rồi a về đi không bố e mắng e đấy.
– Nhưng a rất buồn, a chỉ muốn cùng em đi dạo một lát thôi, một lát thôi mà!
– em,…thôi được rồi, a ra ngoài trước để e xin phép bố đã.
Một lát sau Sóng đã cùng Vũ đi dạo trên bãi biển gần đó. Từ trước đến giờ Vũ không quan tâm lắm đến chuyện yêu đương, nhớ nhung cho lắm, a nghĩ mình khó có thể tìm được một người để chia sẻ, và a cũng chưa bao giờ có cảm giác như thế này với một cô gái nào khác ngoaì Sóng. Cái cá tính khinh khỉnh và ít giao thiệp với người khác khiến Vũ có thoáng nét gì đó xa lạ và khó gần, thế mà chỉ vài ngày ở đây , một khoảng thời gian quá ngắn ngủi, vậy mà cô bé này đã làm thay đổi cách suy nghĩ và cá tính của anh chăng ?
– Em nghỉ hè không đi đâu ah?
– dạ không, ở nhà chỉ có mỗi mình bố thôi nên e ko đi được.
– Tiếc nhỉ khi nào có dịp e vào Sài gòn chơi cho biết, trong đó cũng hay lắm.
Sóng chỉ biết vâng cho qua chuyện vì cô biết đến bao giờ mình mơí có thể vào Sài Gòn thăm thú đây đó vì Sóng không có điều kiện như anh.
– Trời hôm nay lạnh nhỉ?
– Vâng, lạnh hơn mọi hôm. Sóng trả lời.
Nói rồi Vũ chợt nắm nhẹ lấy bàn tay bé nhỏ cuả Sóng, Sóng giật mình giật vội tay lại..
– anh , anh xin lỗi. Vũ ấp úng. Anh cũng ko biết sao mình lại nắm tay Sóng, có lẽ anh chỉ muốn tìm một cảm giác ấm áp hơn trong không gian lạnh lẽo trên biển.

Sau buổi tối hôm ấy Vũ không thể ngủ được, anh cảm thấy có lỗi với sóng nhưng Vũ không hề có ý định nào khác cả và anh sợ Sóng không muốn làm bạn với anh nữa. Sóng cũng thế, cô bé 17 tuổi lần đầu được một người con trai nắm tay, Sóng cũng xao xuyến lắm chứ, và trong sâu thẳm trái tim mình Sóng biết rằng cô củng đã thích Vũ.
Ngày hôm sau Vũ lại ra tìm Sóng, bắt gặp đôi mắt Vũ đang ngắm nhìn mình, Sóng bẽn lẽn nở một nụ cười thật đáng yêu.
– Không giận anh đấy chứ Sóng?
– Về chuyện gì?
– Ah .., không có chuyện gì cả. Nói xong mà Vũ như mở cờ trong bụng vì nghĩ Sóng không giận mình. Vũ lại gíúp Sóng tháo lưới, hai người lại có một buổi trò chuyện that hăng say đến nổi Vũ và Sóng quên mất giờ đã xế trưa. Hôm nay Vũ ở lại nhà Sóng ăn cơm, bố Sóng cũng là người hiếu khách;
– Chau ở lại đây lâu ko?
– Dạ cháu cũng chưa biết nữa nhưng chắc cũng chỉ một thời gian ngắn thôi ạ!
Nói đến đây Vũ quay sang nhìn Sóng, mặt cô bé giờ đây không còn tươi vui như trước, Sóng rất buồn. Và Vũ cũng hiểu điều đó, với a điều đó còn buồn hơn rất nhiều.
Tối hôm đó, cả hai đi dạo, Sóng ko nói gì cả cho đến khi Vũ hỏi:
– Sóng này anh đi rồi em nhớ anh chứ?
Sóng không trả lơì, đôi mắt cô bé giờ đây thăm thẳm như che dấu một nỗi buồn vô hạn, cô nhìn anh và nói:
– Mình ngồi xuống đây nha a!
– Uhm.
Sóng ngồi xuống bãi cát dài phẳng lặng, mắt nhìn ra xa xăm, cô không biết vì sao mình cảm thầy rất buồn, có lẽ cô sợ sắp phải xa a. Tuy chỉ quen nhau mới ba ngày nhưng những tình cảm cô dành cho a rất chân thành và trong sáng. Vũ cũng vậy, anh biết mình đã thực sự thích Sóng, a yêu con người và tâm hồn cô.
– Anh thích em rồi Sóng ah! Vũ thì thầm.

Sóng rất bất ngờ trước câu noí đường đột cuả Vũ, cô toan đứng dậy thì Vũ đã nắm tay Sóng kéo xuống và ôm chặt cô vào lòng…Sóng thực sự quá bất ngờ trước hành động cuả Vũ, áp mặt vào ngực Vũ,Sóng nghe rõ từng nhịp thở cuả trái tim anh nóng bỏng.
Sau ngày hôm ấy, Sóng và Vũ càng trở nên thân thiết, cả hai biết quan tâm và chia sẻ cho nhau tất cả, chợt Vũ có điện thoại từ gia đình rằng mẹ anh bị phải nhập viện vì bệnh cũ tái phát, tuy không có gì nguy kịch nhưng a phải về ngay. Cú điện thoại đột ngột ấy khiến cả hai đều bất ngờ và rất buồn vì giờ phút chia ly sắp đến, Sóng buồn lắm, từ lúc ấy cô bé ít nói hẳn, ngày mai là Vũ đã rời khỏi mảnh đất này và có thể cả hai sẽ không còn cơ hội gặp lại lần nữa, cứ nghĩ đến đấy là nước mắt Sóng cứ trực trào ra…Cô biết mình đã yêu Vũ mất rồi.
Tối hôm ấy Sóng không muốn gặp Vũ như mọi lần nưã vì cô sợ sự chia ly, cô sợ mình không thể kìm được nước mắt. Vũ đứng bên ngoài chờ Sóng trong lòng anh như lửa đốt vì Vũ sợ Sóng không chiụ ra gặp anh nữa. Anh muốn gặp Sóng da diết, anh yêu Sóng nhiều lắm.
Thế rồi 1h, 2h trôi qua Sóng cũng chịu ra gặp Vũ, Vũ vui mừng nắm chặt tay Sóng bước đi mà không hề biết rằng Sóng còn buồn hơn anh nhiều lắm.
Ngồi dưới ánh trăng sáng lờ mờ, gío biển thổi mạnh khiến Sóng thấy lạnh buốt, Vũ choàng tay qua người Sóng, ôm nhẹ Sóng vào người, anh thì thầm:
– Anh muốn nói anh yêu em Sóng ah!
Anh nâng nhẹ khuôn mặt người yêu, hôn nhẹ lên trán cô, môi cô, Sóng thấy trong lòng rạo rực, cơ thể cô nóng bừng, cô khao khát tình yêu mà bấy lâu nay cô từng mong ước, cô đã mất mát đi quá nhiều và bây giờ cô có anh.
– Em yêu anh Vũ à! Sóng nói.
Rồi cô nhắm mắt, hôn lên bờ môi anh, Vũ chưa từng cảm nhận một nụ hôn nào nồng nàn đến thế, Vũ cởi nhẹ cúc áo Sóng, anh hôn lên bờ vai nhỏ nhắn, áp mặt vào bờ ngực nóng bỏng cuả cô, giây phút ấy Vũ thấy mình thực sự khao khát Sóng, Sóng đẹp hơn bất kì cô gái nào mà Vũ đã từng gặp, tấm thân con gái tuổi 17 căng tràn sức sống ấy hoà quyện với hương vị biển tinh khiết khiến không một chàng trai nào có thể thờ ơ trước vẻ đẹp mặn mà trong sáng đó. Sức mạnh cuả ái tình và sự đam mê đã khiến cả hai quên đi tất cả những rào cản phía trước, Vũ chỉ muốn xé phăng đi lớp vải mỏng manh trên người Sóng để anh có thể thấy được trọn vẹn nét đẹp quí giá trên cơ thể cô, Vũ dìu Sóng nằm trên bãi cát trắng mịn, cảm gíac mơn trớn giữa hai cơ thể khiến mọi thứ trở nên vô nghĩa , cả hai hoà quyện vào nhau và không gian giờ đây dường như chỉ thuộc về hai người…Bên ngoài tiếng sóng vỗ vẫn rì rào, rì rào…

Điều gì đến cũng sẽ đến, ngày hôm sau Vũ phải từ biệt Sóng để trở về Sài Gòn, Sóng không tiễn anh ra sân bay, Vũ cũng không nói thêm gì cả, anh hiểu tâm trạng Sóng lúc này, anh thương Sóng vô cùng, anh có biết đâu khi bóng anh đi khuất Sóng đã khóc, khoc rất nhiều như thể đó là tất cả những giọt nước mắt còn lại của cô đều dành cho a hết. Trên máy bay, Vũ luôn nghĩ đến Sóng, hình ảnh Sóng trong sáng đáng yêu nay chỉ còn là những hoài niệm sao? Mọi thứ đến với anh như một giấc mơ chăng? Những ngày tháng ngắn ngủi trong mùa hè này còn lại gì trong ký ức cuả anh sau này. A sẽ quên Sóng thật sao? Chẳng lẽ tình yêu anh dành cho Sóng sẽ tan như bọt biển sao? Mọi câu hỏi lúc này đều trở nên lạc lõng bởi cuộc sống luôn có những màu sắc riêng của nó, có thể với một ai đó Sóng chỉ là một cuộc tình chóng vánh, yêu để rồi quên, và cũng có thể với Vũ Sóng là tất cả những gì đẹp nhất cuả những dấu vết a để lại trong cuộc đời mình.

“ Một số người thoảng qua cuộc đời ta. Một số khác ở lại đôi chút và ghi dấu trong tim ta. Và từ đó ta dường như không còn như xưa nữa”

– goiyeu.net –