Browsing Tag

bình minh

Dưới ánh bình minh

Đào Huy Kiên

Dương choàng tỉnh giấc. Anh vừa trải qua một cơn ác mộng. Trong giấc mơ, anh bước vào thang máy, bấm lên tầng hai mươi nhưng chiếc thang máy lại rơi tọt xuống. Nó rơi mãi, rơi mãi, như thể đang đưa anh xuống địa ngục. Thế rồi anh tỉnh giấc. Anh không biết giấc mơ ấy có ý nghĩa gì không. Nó có thể là một điềm báo trước tương lai hoặc là sự phản ánh của những gì xảy ra trong hiện thực cuộc sống của anh bằng ngôn ngữ riêng của những giấc mơ, mà cũng có thể chẳng có chút ý nghĩa gì. Dương cảm thấy mệt và nhức đầu, đôi mắt anh nặng trĩu, đêm qua anh lại uống rượu. Anh ghét những giây phút này, lúc nào cũng thế, cái giây phút thức dậy vào buổi sáng. Anh là con người của ban đêm, của những buổi tiệc tùng. Khi màn đêm buông xuống, anh là con người tràn trề nhựa sống, tràn trề sức lực của tuổi thanh xuân, là một ông hoàng lộng lẫy, nhưng khi ánh mặt trời hé ra, anh chỉ còn là cái xác tàn tạ, vật vờ, chỉ là một con đom đóm không tỏa sáng ban ngày. Dương nhìn người con gái đang trần truồng nằm cạnh anh. Cô ta cũng giống như anh, bị ánh bình minh tước đi vẻ đẹp lung linh lúc trước, phấn son nhạt màu, gương mặt đêm qua xinh đẹp là thế giờ cũng trở nên tầm thường. Hương thơm của cô đêm qua khiến anh ngây ngất thì giờ bỗng làm anh ngột ngạt. Chao ôi sao mà anh ghét cái ánh bình minh!

Dương bước ra khỏi giường, mặc quần áo vào và đi xuống nhà. Ở đó anh gặp bác Huệ.

– Sao hôm nay cậu dạy sớm thế?

Dương coi đó là một câu chào và không thấy có lí do gì phải trả lời. Anh đáp lại bằng một câu không liên quan:

– Bác Huệ à, lát nữa khi nào cô ta dậy bác mang đồ ăn sáng lên, rồi đưa tiền cho cô ta đi taxi về nhé.

Anh lấy ví rút ra tờ năm trăm nghìn:

– Đây bác đưa cho cô ta nhé.

Continue Reading