Browsing Tag

bay

30 giây là lí do ta bên nhau trọn đời

Chàng trai và cô gái vừa ăn cơm xong. Sau đó chàng trai bắt xe lên thẳng sân bay. Anh phải đi công tác ở một thành phố xa xôi. Máy bay không chờ đợi một ai. Nhưng bữa tối của họ rất tinh tế, phong phú, chứ không phải qua loa cho xong, tất cả đều là những món ăn chàng trai thích ăn và đều là những món sở trường của cô gái. Cô gái giành cả buổi chiều để phủ đầy những món ăn hải sản trên bàn ăn.

Chàng trai như con cá mập thích ăn đồ biển. Nhưng tính cách của chàng trai không giống cá mập một chút nào, mọi cử chỉ của anh đều tao nhã, anh là một người giỏi giang, xuất sắc.

Chàng trai lên máy bay lúc chiều tối. Anh nói với cô gái khi bước tới sân bay. Đợi đến tối thì lúc đó muộn quá, anh sẽ không gọi điện cho cô gái. Sáng hôm sau anh sẽ gọi lại. Cô gái nói: “Được.” Cô gái đứng ở ngoài sảnh vẫy tay theo chàng trai. Chàng trai sẽ sống ở một thành phố xa lạ trong nửa tháng nữa.

Đã muộn lắm rồi, cô gái đã ngủ từ lâu, bỗng có tiếng chuông điện thoại đánh thức cô. Nhìn lên chiếc đồng hồ đặt đầu giường, giờ mới tờ mờ sáng. Cô gái bò dậy, đi xuống phòng khách nghe máy. Cô nghe thấy giọng nói của chàng trai. Chàng trai sốt sắng hỏi: “Em khỏe không?”

Cô gái có phần ngạc nhiên hỏi: “Em khỏe, em đang ngủ mà, không phải anh nói là buổi sáng mới gọi điện lại sao?”

Continue Reading

Bất ngờ giữa trời mây

Phạm Minh Nhựt

Đã hơn hai tiếng từ lúc chiếc máy bay bắt đầu cất cánh, nàng vẫn lặng lẽ đọc sách, mặc cho người yêu mình, đang ngồi bên cạnh, liên tục tìm cách bắt chuyện. Sau một hồi thấy nàng không trả lời, anh cũng im, lấy máy mp3 ra nghe nhạc.

Tối qua, hai người cãi nhau vì một chuyện vặt vãnh mà bây giờ họ cũng chẳng thể nhớ ra. Hoặc chỉ mình chàng không thể nhớ, nàng chỉ giả vờ quên. Chàng thường tự hỏi tính cách thật sự của nàng là gì. Đôi lúc nàng tỏ vẻ thấu hiểu sự đời, đưa ra những nhận xét tinh tế khiến người ta phải suy nghĩ, nhìn lại mình. Nhưng nhiều khi nàng lại nói những điều mà chẳng ai hiểu nổi, thậm chí có thể coi là ngu ngốc. Vài lần, nàng còn tỏ ra thật lạnh nhạt, đối xử với anh như người vô hình.

Nàng từng nói mình chỉ muốn trở thành một con ngốc, một con ngốc xinh đẹp trong cái xã hội này. Qủa thật nàng rất đẹp, đẹp hơn cả những món trang sức đắt tiền nàng đeo. Người ta dễ bị nàng quyến rũ ngay lần đầu gặp mặt, họ tìm cách bắt chuyện, tán tỉnh nàng, nào biết nàng nói chuyện với họ nhưng chẳng thèm nghĩ gì về họ. Người ta bảo chỉ có duy nhất một người đàn ông mà nàng thật sự yêu, nhưng kẻ tốt số ấy giờ ở đâu chẳng biết, chỉ biết nàng đã đính hôn với một người mình không yêu, nhưng lại yêu mình, sẵn sàng cho mình mọi thứ, thế chả phải tốt hơn sao? Cần chi phải yêu? Được yêu, với nàng là quá đủ. Nàng thậm chí còn sợ phải yêu ai đó, nếu lỡ người đó chết hay phá sản thì sao? Liệu nàng có đủ dũng khí để bỏ người đó để tới với kẻ khác? Tất nhiên! Nhưng sẽ chẳng dễ dàng gì cả, khi có sự vương vấn từ cả hai phía. Thà chỉ để mình kẻ ngốc kia nhớ là được rồi, nàng chỉ muốn vô tư thôi. Phải, vô tư.

Họ bảo hôn phu nàng đang có người con gái khác, nàng không quan tâm, rốt cuộc thì nàng cũng đâu yêu hắn? Cái lý do vặt vãnh mà hai người cãi nhau hóa ra chỉ là cái máy giặt kêu quá ồn, phải thay cái mới.

Continue Reading

Bay về phương Bắc

Phan Hồn Nhiên

Ký ức vẫn lưu giữ trong Dũng dư vị êm đẹp khoảng thời gian hai năm trước, ngày họ mới quen. Các buổi trò chuyện gấp gáp đầy ắp chi tiết hài hước. Hoặc đôi khi, một cuộc hẹn hò đột xuất gây cảm động. Dũng 32 tuổi, chuyên viên thiết kế bộ nhớ flash MCU cho hệ thống điện tử dùng trong xe hơi.

Việc cung cấp những hệ thống giải pháp kỹ thuật đòi hỏi đầu óc sáng suốt, và khả năng lãng quên mau chóng những gì thuộc về ngày hôm qua. Di chuyển và sống qua nhiều nơi chốn, anh học được khả năng phòng vệ, tự ngăn cách trước những kẻ xa lạ làm phiền nhiễu, dễ dàng thích ứng nhiều loại hoàn cảnh. Càng về sau, anh càng vững tin vào một thế giới có thể kiểm soát. Ở một lẽ nào đó, Dũng biết anh an toàn. Hầu hết các điểm mấu chốt trong cuộc sống đời anh dường như đã lập trình sẵn, một cách hoàn hảo.

Anh gặp San trong bữa tiệc buffet xã giao. Ngồi khuất trong góc phòng, gần các nhạc công, cô gái trẻ giữ ly coktail xanh lơ bằng những ngón tay mảnh khảnh hiếm thấy. Cô ta ăn liên tục ba con tôm tẩm bột và những bánh ngọt bé bằng đồng xu. Khi San ngước nhìn, đôi mắt to màu xám tro đang chuyển sang màu sắc kỳ dị của thứ rượu pha. Bằng trực cảm sáng rõ, Dũng biết đây chính là người anh cần. Anh bắt chuyện với cô ta. San miễn cưỡng trả lời, tung ra một nắm thông tin mù mờ.

Continue Reading

Bồ công anh – Loài hoa biết bay

Bồ công anh còn có tên gọi khác là rau bồ cóc, diếp hoang, diếp dại, mót mét, mũi mác, diếp trời, rau mũi cày. Là một loài cây thân thảo thuộc họ Cúc (Asteraceae), sống một năm hoặc hai năm, không lông. Thân cao 60-200 cm, đơn hoặc chẻ nhánh ở phần trên.

Bồ công anh thường mọc hoang dại ven đường, các sườn đồi nhiều nắng. Thông thường ta thường thấy ở những nơi cao sẽ có nhiều loại bồ công anh thân to và cao hơn so với những nơi thấp. Có loại hoa to như nắm tay con nít, nhưng cũng có loại hoa của nó chỉ cỡ như chiếc cúc áo.

Bồ công anh có mặt ở rất nhiều vùng đất trên thế giới, nhưng theo như được biết thì đẹp nhất và nhiều nhất là ở Pháp và Mỹ. Ở lục địa Bắc Mỹ, ở bất cứ bãi cỏ nào từ miền tuyết giá Ðông Bắc đến miền Tây Nam California, nắng ấm gần như quanh năm, bồ công anh mọc dại khắp nơi. Giây phút ấn tượng nhất của loài hoa này có lẽ chính là lúc chúng bay. Vì đa số hoa nở và tàn vào những giờ nhất định nên từ xưa đã được những người chăn cừu xem nó như một cái đồng hồ

Bồ công anh của Việt Nam

Tại Việt Nam, bồ công anh là một vị thuốc dân gian để chữa bệnh sưng vú, tắc tia sữa, mụn nhọt đang sưng mủ, hay bị mụn nhọt, đinh râu. Còn dùng uống trong chữa bệnh đau dạ dày, ăn uống kém tiêu

Truyền thuyết hoa Bồ Công Anh

Trên một cánh đồng nọ, có một loài cây có những bông hoa vàng rực, những chiếc lá dài, xanh thẫm với những chiếc răng cưa nhọn hoắt như những chiếc răng nanh của con sư tử. Người ta gọi nó là cây Răng Sư Tử.

Răng Sư Tử nằm đủng đỉnh bên trên đồng cỏ dại, trong trái tim chàng ôm ấp những cánh hoa vàng như màu nắng. Người chàng yêu chính là đoá hoa nở rộ từ chính trong vòng tay ấm áp của chàng. Những chiếc lá gai góc của Răng Sư Tử ôm vòng lấy những đoá hoa, chở che và đầy khao khát.

Mùa hạ đến, những bông hoa trút bỏ những chiếc trâm cài đầu vàng óng, chiếc áo ruộm nắng được thay bằng một cái áo choàng bông nhẹ, trắng muốt và mịn như những chiếc lông ngỗng. Bông hoa từ trong vòng tay chàng trai vươn cao lên đầy kiêu hãnh. Răng Sư Tử vẫn say mê ngắm nhìn và thầm ngợi khen vẻ đẹp ấy của nàng. Người con gái của chàng đã biến thành bông Bồ Công Anh với chiếc áo choàng satin trắng xốp. Tình yêu cứ thế lớn lên…

Bỗng một ngày, từ một miền xa xôi nào đó, thổi đến một người con trai có cái tên là Gió. Gió ồn ào, mạnh mẽ, cuồng nhiệt và sôi nổi. Gió lướt đi trong vũ khúc quay cuồng. Gió cầm trên tay cây sáo trúc, thổi những bài ca đẹp về cánh đồng, và về những miền đất mà chàng đã đi qua. Gió kiêu hãnh, Gió lạnh lùng, và Gió cũng vô tâm. Gió lướt đi ngang qua trên cánh đồng, khiến biết bao loài cây phải hướng mắt theo. Bên trên cái thế giới nhỏ bé ấy, chàng là người được yêu mến và ngưỡng mộ.

Bồ Công Anh không phải là ngoại lệ. Gió ập tới khiến nàng choáng ngợp, choáng ngợp trước vẻ phong lưu và bất cần. Khi cơn Gió lướt qua trên cánh đồng, nàng vươn mình theo hướng gió, đón Gió về lại bên nàng. Nàng muốn được những ngọn gió mát rượi ôm ấp vào lòng, vuốt lên từng sợi bông của chiếc áo choàng trắng xốp. Nàng yêu Gió, trong sáng và trọn vẹn.

Nhưng Gió sinh ra không phải để dừng chân. Chàng là đứa con của Ngao Du và Mạo Hiểm. Cánh đồng cỏ bình yên không phải là chỗ trú ngụ đời đời. Gió lại ào ạt thổi qua. Bồ Công Anh cố níu giữ, cố nắm bắt Gió bằng thân hình mảnh dẻ của mình, nàng vươn mình ra. Nhưng vô ích. Gió vẫn cứ thổi lạnh lùng.

Răng Sư Tử nhói lên trong lòng. Trái tim chàng như bị chính những chiếc răng cưa cào xé. Chàng che chở cho người con gái chàng yêu, để rồi mất nàng trong giây lát. Răng Sư Tử tuyệt vọng giơ những cánh tay xanh biếc ra, giữ chặt lại Bồ Công Anh trắng muốt. Nhưng cánh tay chàng chơi vơi trong Gió. Những cánh hoa Bồ Công Anh xinh đẹp và mềm mại đã tự tách khỏi nhuỵ hoa, để bay cùng chiều với Gió mất rồi.

Và ngày ngày, những người nông dân đi trên cánh đồng vẫn nghe tiếng Răng Sư Tử thì thầm cùng với chàng Gió từ miền xa thổi đến, hỏi những cánh Bồ Công Anh đã được Gió mang tới nơi đâu… “Ở nơi đó, cô ấy sống thế nào?”. Gió im lặng, Gió không thể mang Bồ Công Anh đi mãi. Cô gái ấy rơi xuống trên những cuộc hành trình, vùi mình vào trong đất, để rồi lại hồi sinh thành những đứa con và đặt tên chúng là Răng Sư Tử…

Cây có Hoa, nhưng không giữ được Hoa. Hoa chỉ luôn vươn mình theo Gió. Gió lại khó nắm bắt, lại chỉ biết yêu những cuộc hành trình. Và khi cơn Gió qua rồi, Hoa mới biết: cội nguồn của mình là nhựa chảy trong máu của cây…

– goiyeu.net –