Browsing Tag

bay đêm

Day dứt

Ploy

Ngọc đi một vòng kiểm tra hành khách, rồi trở lại buồng trữ vật dụng phục vụ trong chuyến bay. Cô đứng tư lự bên bàn nước, rồi nhìn đồng hồ. Còn hơn một tiếng nữa là giao thừa. Cô pha cho mình tách cà phê, cười thầm với ý nghĩ ” Thành truyền thống rồi đây, bốn năm liền uống cà phê đón năm mới trên không!”

Tuân lặng lẽ nhìn Ngọc nhấp môi dần hết món nước nâu sánh và đắng nghét. Nhìn đôi mắt cô man mác, anh tự dưng rất cảm ơn cốc cà phê máy bay dở tệ ấy. Ít nhất, nó sưởi ấm cho cô trong thoáng chốc, cứu vãn phần nào cái lạnh do anh phủ chụp lên cô suốt bao năm qua. Anh đưa tay vuốt nhẹ bầu má cô, vội vã rụt tay lại khi thấy cô khẽ rùng mình vì lạnh.

Ngọc trở lại khoang hành khách, ngồi vào ghế tiếp viên, nhìn mọi người – ngủ, đọc sách, nghe nhạc, đếm kim đồng hồ nhích chờ giao thừa. Đêm chuyển giao năm cũ – năm mới mà máy bay chật cứng, vé lại không hề khuyến mãi. Quan sát những mặt người, cô cố vẽ ra cái cớ mà họ chọn đón giao thừa giữa những đám mây, lòng tự nhiên chùng xuống – “Mong không có ai có lí do như mình” – Cô lặng lẽ thở dài.

Tuân quỳ xuống trước Ngọc, nắm bàn tay cô đang úp ngay ngắn trên đùi. Siết tay cô, anh cắn chặt môi, gồng căng thân người, mong có thể tạo ra một tia ấm truyền sang. Bỗng thấy cóng, Ngọc co nắm tay lại. Tuân hấp tấp buông tay cô ra. Anh cười khẩy mỉa mai mình – ” Ma thì làm sao mà ấm!”

Continue Reading