Browsing Tag

bến xe

Chỉ cần em chợt quên đi

Khi em quay đầu nhìn lại, bên thềm nhà tôi thấy lại hình ảnh tôi tuổi mười sáu bâng khuâng chạy trốn mối tình đầu. Em mặc thun trắng thêu hoa mùa hạ, quần jeans bạc thếch màu. Thấy tôi, em buông túi xách, nghiêng đầu chào. Em làm như thể cái dáng vẻ ngông nghênh của mình có thể che lấp đi nỗi hoang mang trong mắt.

– Em có thể nấu ăn, quét dọn nhà cửa… à, còn có thể ghi nhớ hết các chương trình trên các kênh truyền hình.

– …

– Em ăn không nhiều lại không phá phách…

Ánh nắng trượt lên những chiếc lá xanh lấp lánh. Nắng ở nơi nào mà chẳng giống nhau. Bỗng nhiên, tôi liên tưởng đến mặt biển biếc xanh, mà xa xa là ánh nắng lao xao trên những cơn sóng nhỏ. Mảnh kí ức đọng lại trong tôi.

– Em thực sự không còn chỗ để đi và giờ này thì chẳng thể về. Em đã chờ anh bốn tiếng…

Giọng em cứ nhỏ dần, nhỏ dần. Rồi em cố gắng ngăn không cho nước chảy ra nơi khóe mắt. Tôi đứng tần ngần trước cửa nhà. Không lo âu, chẳng thương hại. Chỉ là kí ức về những tháng ngày cô độc cứ hiện về. Những con đường xa lạ, thênh thang đầy nắng. Và mỗi khi tôi nhớ về nơi ấy, màu nắng ấy cứ ám ảnh. Đêm nghe những con sóng biển xô bờ. Người thì đông, ánh đèn đủ sắc về đêm không hiểu sao vẫn thấy buồn đến lạ. Thành phố biển lại đồng nghĩa với nỗi buồn khi tôi thấy mình nhỏ bé chẳng giữ được ai…

Continue Reading