Browsing Tag

anh em

Say

Cô xoay xoay điện thoại trong tay, cái nhìn vô hồn xoáy vào món đồ điện tử trước mặt, bề mặt kim loại lạnh, lạnh tựa hồn cô lúc này vậy. Cú điện thoại cho anh, cô vừa mới cúp xong.

Mười phút sau, anh xuất hiện. Đúng giờ như anh vẫn luôn thế, gương mặt anh thâm trầm và khó dò, tia nhìn của anh mệt mỏi. Phải, tất cả chúng ta đều mệt mỏi, hoặc sẽ mệt mỏi. Tất cả đã quá bàng hoàng. Anh em, họ là anh em ruột!!! Cô cười khẩy một tiếng, chua chát quá. Một sai lầm của cha anh, một đứa con rơi của cha anh, đã yêu anh. Trên thế gian này còn gì gọi là công bình nữa, hả?

Co cầm lấy cốc rượu, uống một hơi cạn sạch. Cảm giác xé cổ họng này thật tuyệt. Nếu co sớm biết rượu giải sầu tốt đến thế, cô đã uống sớm hơn rồi, chẳng cần đợi đến bây giờ mới thử.

“Sao em lại đến chỗ này?” – Giọng anh nghiêm nghị, có chút bất mãn.

“Một công dân trẻ năng động muốn giải sầu ở quán bar là chuyện không đúng hay sao?” Cô cười nhạt, hất đầu về phía cái ghế bên cạnh, ra hiệu cho anh ngồi xuống, điệu bộ bình thản như những kẻ quen đi bar lắm rồi. Anh biết đây là lần đầu tiên cô đến đây, đừng hỏi tại sao, chỉ đơn giản là biết, thế thôi.

“Anh có muốn nói gì với em không?” Cô cười, nụ cười đã tích lại toàn bộ nước mắt của cô, nụ cười có khả năng xâu xé tâm can kẻ đối diện. “Xin lỗi em? Xin lỗi thay cha anh? À không, cũng là cha em chứ! Rằng chúng ta sẽ không còn là gì của nhau từ đây,…”

Continue Reading

Huynh đệ

Năm ấy khi cậu ra đời, kế hoạch hóa gia đình được kiểm soát rất gắt gao, những người sinh 2 con trong làng nếu không trốn đi nơi khác thì cũng bị phạt tiền, chỉ có cậu, Lão nhị – là quang minh chính đại ra đời, hoàn toàn không phải do nhà có thế lực gì, mà là vì anh của cậu bị bệnh não bẩm sinh. Nói nôm na là bệnh thiểu năng trí tuệ.

1. Mẹ vung vẩy cây roi mây, nói với anh: Không được phép đụng vào em, nhớ chưa? Vì lo lắng anh sẽ làm đau em nhỏ. Cha mẹ càng không cho phép anh vào phòng của họ, dù cả lúc ăn cơm, nên chỉ có một mình anh ngồi ăn trong căn phòng nhỏ. Anh thường len lén ngồi chồm hổm trước cửa phòng nhìn vào bên trong, thấy em trai mình thì lập tức cười đến nỗi nước dãi theo khóe miệng chảy ra nhề nhà …

Thật ra lúc anh còn nhỏ xíu cũng đã từng được cưng chiều hết mực, nhưng năm đó khi những đứa trẻ xấp xỉ tuổi anh đã biết nói, biết đi, anh lại ngồi đực ra dưới ánh nắng, không nói nổi một chữ nào. Sau khi đi khám mới phát hiện, hóa ra anh bị bệnh về não, ông bà nội trút hết giận dữ lên người mẹ, bao tủi nhục uất ức mẹ lại đổ hết lên người anh, thường thì chỉ vì những chuyện nhỏ xíu mà anh cũng bị một trận ốm đòn.

Có lúc, mẹ ôm em trai ngồi ngoài sân phơi nắng, anh cẩn thận mon men lại gần, khoái chí muốn sờ mặt cậu, mẹ liền ôm em né đi và trốn anh như trốn bệnh dịch , quát to: Không được đụng vào em, mày muốn lây bệnh cho em hả?

Continue Reading