Browsing Tag

ăn mày

Ăn mày cũng phải học kinh tế

Trang Hạ dịch, theo diễn đàn Shenzhen, TQ

Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Levi’s ra khỏi Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học tại chức kinh tế ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.

– Xin anh… cho tôi ít tiền đi! – Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.

Ăn mày rất thích kể lể.

– Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Levi’s ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…

– Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! – Tôi ngạc nhiên.

– Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. – Ông ta bắt đầu mở máy.

Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:

– Thế nào là ăn mày một cách khoa học?

Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.

Continue Reading

Kẻ ăn mày tình yêu

Mỹ Dung

Ngồi giữa một đống thư từ ngổn ngang mắt anh cay cay, nóng nóng, những giọt nước trong suốt chỉ chực trào ra. Anh cố kìm chế để nuốt chúng ngược trở vào tim. Trái tim đau như có ai lấy dao đâm hàng trăm mảnh, chẳng ai biết nó đang nhiễu từng giọt máu. Trong căn gác nhỏ vẹn vẹn hơn 5 thước vuông, một không gian chật chội nhưng sao trống trải đến lạ kỳ. Anh cảm thấy buốt lạnh giữa đêm Sài Gòn nóng nực không một ngọn gió. Bên ngoài cửa sổ ánh đèn đường và thỉnh thoảng những ánh đèn xe lại chiếu vào căn phòng tối một thứ ánh sáng nửa vàng, nửa đỏ, mờ mờ, ảo ảo. Anh ngồi đó, trong căn phòng tranh tối, tranh sáng, bất động như một bóng ma. Đôi mắt sáng nhìn chăm chăm vào đống giấy vứt bừa bộn trên nền nhà bằng gỗ. Đó là tất cả những kỷ niệm, những hoài bão, những ước mơ mà chỉ mới đây thôi anh từng ôm ấp và đưa chúng vào cả những giấc mơ thiên đường. Đó là tất cả những lá thư tình của người anh yêu. Anh nhẹ nhàng và nâng niu một trong những lá thư đó, đưa lên mặt, áp vào má tựa như đang hôn người yêu, lá thư nhòa mực vì những giọt trong suốt mằn mặn chảy ra từ khoé mắt. Rồi tay anh run run áp nó vào bên ngực trái, nơi có trái tim tê tái đang đập liên hồi, trái tim khao khát yêu và được yêu, một trái tim mong muốn được hưởng thụ một thứ tình cảm thiêng liêng nhất mà chỉ loài người mới có được : Tình yêu !

Trái tim ấy sẽ mãi mãi ngủ yên không bao giờ thức tỉnh nếu hơn một năm trước anh không đọc được một câu chuyện trên báo, viết về hoàn cảnh của một cô bé bị bạn bè và mọi người xa lánh, hắt hủi, bị người yêu ruồng bỏ , chỉ vì có anh trai nghiện ma túy và phạm tội phải ngồi tù. Hôm đó mắt anh cũng cay cay vì thương cho hoàn cảnh cô bé. Thương cô chưa đủ nghị lực để vượt qua những khó khăn và thử thách trong cuộc sống. Thương cô bé chỉ mới bước vào đời đã gặp cảnh trái ngang và đã vội qụy ngã, đã muốn chối bỏ trách nhiệm làm người, muốn kết thúc sự sống một cách bế tắt. Hôm đó, anh đã viết thư cho cô bé để động viên, an ủi , để chia sẻ, cảm thông. Khi đó anh nào biết, chính cái ngày định mệnh đó đã đẩy anh vào nỗi đau đớn hôm nay . Continue Reading