Browsing Tag

ấm áp

Day dứt

Ploy

Ngọc đi một vòng kiểm tra hành khách, rồi trở lại buồng trữ vật dụng phục vụ trong chuyến bay. Cô đứng tư lự bên bàn nước, rồi nhìn đồng hồ. Còn hơn một tiếng nữa là giao thừa. Cô pha cho mình tách cà phê, cười thầm với ý nghĩ ” Thành truyền thống rồi đây, bốn năm liền uống cà phê đón năm mới trên không!”

Tuân lặng lẽ nhìn Ngọc nhấp môi dần hết món nước nâu sánh và đắng nghét. Nhìn đôi mắt cô man mác, anh tự dưng rất cảm ơn cốc cà phê máy bay dở tệ ấy. Ít nhất, nó sưởi ấm cho cô trong thoáng chốc, cứu vãn phần nào cái lạnh do anh phủ chụp lên cô suốt bao năm qua. Anh đưa tay vuốt nhẹ bầu má cô, vội vã rụt tay lại khi thấy cô khẽ rùng mình vì lạnh.

Ngọc trở lại khoang hành khách, ngồi vào ghế tiếp viên, nhìn mọi người – ngủ, đọc sách, nghe nhạc, đếm kim đồng hồ nhích chờ giao thừa. Đêm chuyển giao năm cũ – năm mới mà máy bay chật cứng, vé lại không hề khuyến mãi. Quan sát những mặt người, cô cố vẽ ra cái cớ mà họ chọn đón giao thừa giữa những đám mây, lòng tự nhiên chùng xuống – “Mong không có ai có lí do như mình” – Cô lặng lẽ thở dài.

Tuân quỳ xuống trước Ngọc, nắm bàn tay cô đang úp ngay ngắn trên đùi. Siết tay cô, anh cắn chặt môi, gồng căng thân người, mong có thể tạo ra một tia ấm truyền sang. Bỗng thấy cóng, Ngọc co nắm tay lại. Tuân hấp tấp buông tay cô ra. Anh cười khẩy mỉa mai mình – ” Ma thì làm sao mà ấm!”

Continue Reading

Lạc lòng

Người đàn ông đôi khi chưa hiểu hết người phụ nữ của mình, nhất là khi anh ta chỉ nhìn tấm lưng mà không nhìn vào đôi mắt…

Lâu lắm rồi Tâm mới lại bắt gặp cảm giác lạ lẫm ấy nơi mình. Nàng hồi hộp, nôn nao nhìn đồng hồ liên tục. Cô thư ký ngạc nhiên: “Còn đến 30 phút nữa, sao chị đến sớm vậy?”. Tâm mỉm cười, cố giấu vẻ bối rối: “Tại hợp đồng ký lần này quá lớn nên chị thấy lo. Em lấy giúp chị tách cà phê”.

Cô thư ký bước ra và khép cửa lại. Tâm thẫn thờ nhìn vào khoảng trống trước mặt. Nàng hình dung ra khuôn mặt một người đàn ông có giọng cười rộng mở, ánh mắt chân thành và ấm áp. Khi thử đặt người đàn ông ấy cạnh Quang, chồng mình, Tâm thấy có một khoảng cách rất lớn. Phải chi sự lịch thiệp của ông ta được san sẻ bớt cho chồng nàng một ít thì có lẽ, cuộc sống gia đình của nàng không đến nỗi nhàm chán như vậy.

Tâm bỗng nhớ đến cuộc trò chuyện của hai vợ chồng mới đây. Quang được một trường đại học ở Paris thỉnh giảng. Anh sang đó đã hơn 2 tháng. Cứ đôi ba ngày, anh lại gọi điện cho vợ. “Này, em có tắm cho con két không đấy? Có mua bắp cho nó không? Còn con sáo nữa, em có nhớ cho nó ăn ớt để lột lưỡi không? Con Mi-Lu chắc là nhớ anh lắm hả? Em nhớ tắm bọ chét cho nó…”. Đại loại là những câu hỏi như thế dành cho những con thú cưng. Tiếc rằng chúng không biết nghe, không biết vui mừng đón nhận sự quan tâm ấy. Chỉ có nàng, thèm nghe một câu hỏi: “Em khỏe không? Công việc thế nào?…” nhưng dường như trong suy nghĩ của Quang, vợ phải xếp sau những con vật cưng ấy.

Continue Reading

Bởi ta là con người…

Phạm Lữ Ân

Dịp cuối năm, tôi được mời dự nhiều đám cưới. Có đám chú rể và cô dâu đều rất trẻ, mới qua tuổi hai mươi. Có đám, ngược lại, cả hai người đều đã qua tuổi ngũ tuần.

Đôi lúc ngồi bên bàn tiệc, giữa những tiếng chúc tụng lao xao và nụ cười rạng rỡ kéo dài đến mức khó mà khép môi lại của cô dâu, tôi tự hỏi: điều gì giống nhau giữa họ, những cô dâu chú rể, ngoài các thủ tục của một đám cưới? Hay nói đúng hơn, điều gì giống nhau giữa chúng ta, những kẻ hiếm khi nào chịu ngừng tìm kiếm một ai đó, bằng cách này hay cách khác, để đưa đến tiệc cưới?

Có bao giờ bạn tự hỏi mình: hôn nhân có gì mà hấp dẫn đến vậy? Khi mà bạn, cũng như tôi, từng đọc quá nhiều bài báo nói về những cuộc chia tay, lạnh nhạt hay tiếc nuối, đau khổ hay vui mừng, đầy nước mắt hoặc đầy tiếng chửi rủa, không ít hơn thực tế mà ta nhìn thấy quanh mình. Đó quả thật là một viễn cảnh bi quan về hôn nhân, dễ khiến chúng ta sợ hãi. Nhưng tại sao chúng ta vẫn mải miết cưới nhau? Thậm chí, cưới, rồi lại cưới nữa. Mỗi khi tìm thấy một cơ hội có được cuộc hôn nhân đẹp và bền vững, ta không thể ngăn mình thử vận may.

Ngoài những bản năng và hấp lực tự nhiên được quy định bởi giới tính, có một sự thật là ai cũng thèm khát một khoảng riêng tư để cất giấu những bí mật đời mình, nhưng ngược lại không ai muốn cô đơn cả. Chúng ta luôn đòi hỏi sự độc lập, không bị ảnh hưởng hay lệ thuộc vào bất cứ ai, nhưng đồng thời, ta không ngừng mong mỏi được đắm mình trong sự an toàn, ấm áp, êm đềm của một mối quan hệ bền bỉ và đáng tin cậy. Chúng ta luôn mong được chia sẻ vui buồn, hạnh phúc và khổ đau với ai đó mà mình thương yêu và yêu thương mình. Đó là một nhu cầu mạnh mẽ. Một nhu cầu được gắn liền với hai chữ, Con Người.

Continue Reading

Tình yêu cho ta hơi ấm

Peli215

Con người chúng ta, một khi đã yêu, gọi là yêu hết lòng, và chấp nhận hết mọi thứ, kể cả những thói quen, những khuyết điểm… thì người khác nhìn vào sẽ cho rằng đó là “si tình”.

Ta vì tình cảm của mình, làm những điều tốt nhất cho người mình thương yêu mà không đòi hỏi bất kỳ một sự đáp trả thì ý kiến khách quan khi ta nghe được lại cho rằng “Ta bị lợi dụng”.

Luôn có 1 lời khuyên: “Hãy tỉnh táo trong tình yêu “. Nhưng hãy nghĩ lại, nếu yêu bằng cái đầu không thì có phải đã là tình yêu.

Cũng chưa ai định nghĩa được tình yêu là thế nào, và cần những gì, bớt những gì. Mỗi người tự đặt ra cái điều kiện cơ bản cho tình yêu, cái định mức ấy không ai giống ai.

Có người chỉ cần yêu nhau, hướng về nhau… vậy đã là yêu.

Có người cần bên nhau, quan tâm nhau… vậy đã là yêu.

Có người chỉ cần ở bên cạnh người mình yêu, cho dù âm thầm, cho dù vị trí là 1 người bạn. Vậy đã là yêu.

Vậy điều cơ bản của tình yêu là gì? Tất nhiên là tình cảm từ hai phía, sự tin tưởng, sự chung thủy, sự tha thứ.

Một “người quan trọng” đã nói với nó: “Tình yêu cũng như ly cà phê, khi nguội không thể làm nóng mà uống lại được”.

 

Continue Reading

Tuyết ấm

Sương giăng và gió lạnh!

Sapa chào đón du khách bằng thứ khí hậu đặc trưng của mình, khẽ xốc lại cổ áo Gia Huy sải bước trên con đường lát đá. Sapa đẹp và lạnh, nhưng lòng anh còn lạnh hơn. Gia Huy cứ mải miết đi, hờ hững ngắm nhìn những cảnh vật mờ ảo trong sương. Anh lên Sapa đủ nhiều để thấy quen thuộc với cảnh vật và khí hậu ở đây. Cứ mỗi lần áp lực công việc và cuộc sống đè nặng lên anh, anh lại bỏ Hà Nội và tìm đến đây để giải toả. Hay như anh vẫn thường ví von là tự chạy trốn chính mình, để tự mình ru ngủ những trăn trở và nghĩ suy cứ cồn cào trong anh.

Gia Huy dừng lại bên sườn đồi, bên kia là một cánh đồng hoa cúc vàng rực. Thật kỳ lạ, mặc cho sương mù đang bao phủ, những cánh hoa cúc vàng vẫn cứ mãi vươn cao, mãi vàng rực như thể chúng không cần đến nắng để nhuộm vàng những cánh hoa mỏng manh của mình. Ở một góc đồi, bên một cây đào đang phủ kín lên mình một tầm áo đầy những bông hoa màu hồng nhạt. Một cô gái trẻ đang tựa lưng vào gốc đào, ánh mắt lặng lẽ nhìn xa xăm một nơi vô định nào đó bên kia sườn đồi. Cô mải mê nhìn, mải mê suy tư mà không để ý tới những bước chân của Gia Huy đang đến gần mình. Cô ta đội mũ đỏ, quàng khăn đỏ, mặc một chiếc áo màu đỏ, đi giầy cũng màu đỏ, “thật tiếc là cô ta không mặc quần Jean màu đỏ” Gia Huy hài hước nghĩ thầm.

– Đó là loài hoa cúc vàng, mùa này chúng nở khắp đồi, cô biết không? Nếu cô đứng vào giữa cánh đồng hoa cúc đó, có lẽ đó sẽ là một sự phối màu tuyệt đẹp đấy.

– Tôi coi đó là một lời khen nhé – cô gái quay lại, không hề tỏ vẻ ngạc nhiên vì sự đường đột của anh, cô gái có giọng nói ngọt ngào của phương Nam – anh có vẻ không phải là người vùng này?

Continue Reading

Ánh mắt ấm áp – Bảo Thy


Ánh mắt ấm áp nay như đã quen thuộc quá
Bao đêm trôi qua nghĩ suy vẫn chưa nhận ra
Thật lòng trái tim khẽ run trước anh rồi

Giấu che đi bao nỗi niềm riêng,mắt em cố níu giọt sương long lanh nhẹ rơi.
Những lúc thấy nhớ anh em vẫn hay bật khóc
Cảm thấy quá khó để luôn ở bên cạnh anh
Buông tay nhẹ mong nương theo cơn gió
Chợt thấy côn đơn lấp đầy
Khoản khắc ngọt ngào mãi mãi trôi xa…từ đây.

Mới hôm nào còn vô tư
Mới hôm nào còn thổn thức dẫu chỉ là một ánh mắt khẽ lướt qua nhẹ thôi
Vì có khi lòng chợt bâng khuâng cớ sao trái tim nghẹn ngào
Nhưng tình yêu đang tan theo bóng chiều phai.

Những lỗi lầm ngày hôm qua em chẵng mong sẽ được bôi xóa
Với em định nghĩa tình yêu đâu chỉ có những điều hay và trái tim vẫn được sưởi ấm mãi những giấc mơ mỗi đêm
Và bên em mãi còn những yêu thương….