Browsing Tag

ám ảnh

Ác giả, ác báo

Nàng thức dậy giữa đêm vì một tiếng động khe khẽ dưới tầng một. Trộm chăng, không thể nào. Ngôi biệt thự tuy rộng rãi và biệt lập với xung quanh, nhưng theo nàng, rất an toàn. Bởi lẽ chồng nàng nuôi hai con chó bẹc giê khá lớn, và chúng được huấn luyện để không ăn những gói thức ăn ở bên ngoài ném vào, thường là những gói thức ăn trộn bả để vô hiệu hoá những con chó dữ. Chồng nàng đã đi công tác vắng, còn đứa con hai tuổi của nàng đang ngủ rất say . Bà giúp việc đã ngủ từ lâu. Nàng mở cửa phòng và đi xuống. Tiếng động vẫn phát ra ở nơi nào đó quanh đây. Nàng bật đèn. Cả gian phòng khách dưới tầng 1 sáng như ban ngày. Tiếng động ngưng bặt, rồi lại vang lên đều đặn như thách thức. Định thần nghe kĩ lại, nàng chợt lạnh người. Nó giống hệt những tiếng đẽo đục gỗ, thứ âm thanh trước đây nàng ghét cay ghét đắng. Nhưng nàng đã chắc mẩm rằng nàng sẽ không bao giờ phải nghe thấy những âm thanh ấy nữa, vì đứa con riêng của chồng nàng, thằng bé thường xuyên tỉ mẩn với những mẩu gỗ, đã chết từ đúng năm mươi ngày trước.

Vốn là người bản tính cứng cỏi, nàng quả quyết bước xuống. Lần này thì nàng phát hiện ra, tiếng động bắt nguồn từ căn phòng chứa đồ cũ, trước đây là phòng đứa con trai riêng của chồng nàng hay ngồi trong đó. Nàng run rẩy mở cửa, không có gì trong đó cả. Tiếng động cũng ngừng bặt. Có lẽ là ảo giác, chắc chắn thế, không thể là ma được. Mà rút cục, nếu ma có tồn tại, thì nó cũng sẽ phải chịu khuất phục trước con người, nhất là người như nàng, trước đến nay vốn không biết sợ là gì. Nàng chỉ tin vào những thứ hữu hình.

Đêm đó nàng ngủ chập chờn. Gần sáng, nàng thấy tiếng cửa kẹt mở, nàng thấy đứa con riêng của chồng đang bước vào, bàn tay cầm một khúc gỗ, như đang chuẩn bị đục đẽo nó. Nó tiến đến bên giường nàng, cặp mắt gườm gườm hung dữ. Rồi nó giơ khúc gỗ lên trước mặt nàng, như thể muốn giết nàng. Nàng những muốn vùng chạy, nhưng có cái gì đó vô hình như dán chặt lấy lưng làng với chiếc giường.. Khúc gỗ đã giáng xuống, nàng hét lên…

Continue Reading