Browsing Tag

alone

Sẽ không còn ai cô độc nữa

Phòng cô là căn phòng nhỏ nhất trong ngôi nhà tám sinh viên thuê chung. Ngày đầu tiên đi xem nhà, cô chọn nó vì lý do duy nhất: sàn phòng bằng gỗ.

Sau khi kê một chiếc giường cá nhân, một chiếc bàn, tủ nhỏ đựng quần áo thì diện tích sàn phòng còn vừa đủ để cô nằm lăn ra, nheo mắt nhìn về ô cửa sổ mở ra khu rừng nhỏ. Những email sau đó cô viết cho anh đều tần ngần thêm dòng tái bút. Những lúc nằm lăn ra sàn gỗ bóng loáng, nghe mùi vecni trộn lẫn với mùi thời gian mốc rữa, em chỉ toàn nghĩ về anh…

Cô giật mình phát hiện thời gian trôi qua rất nhanh trên những ngọn cây trong khu rừng nhỏ, đánh dấu bước chân mình bằng bao mùa lá. Khu rừng chuyển màu một cách bình thản, cam chịu. Hồi cô đến đây là mùa xuân, tuyết vừa tan. Những bông hoa dại mọc tràn ở bìa rừng rung rinh như an ủi cô gái nhỏ sắp bật khóc vì cảm giác choáng ngợp bởi những thứ xa lạ. Mới đó mà họ không gặp nhau đã một năm rồi.

Cảm giác lúc ở sân bay, ôm choàng lấy anh và bật khóc đã phai nhạt nhiều trong cô, chỉ còn miên man bảng lảng như sương mù mỗi sớm, biết là có ở đấy nhưng không tài nào nắm bắt. Cô không còn nhớ mình nghĩ gì lúc đó. Lo sợ? Vì xa anh? Hay đơn giản chỉ là nỗi sợ phải rời xa một thứ gì đó quá quen thuộc đến không thể dứt bỏ?! Cô mang máng nhớ vòng tay anh siết thật chặt, bờ môi anh áp vào trán cô run run. Anh trầm tĩnh của ngày thường giờ trở nên bối rối một cách không ngờ. Giây phút đó, cô tự nhủ rằng sẽ không bao giờ mình có thể hết yêu thương người đàn ông này được.

Continue Reading