Browsing Tag

8 tháng 3

Đàn ông ngày 8.3

Nói chung, cuộc sống hiện đại đòi hỏi một gã đàn ông phải ăn, phải mặc, phải cạo râu, tắm rửa và phải sành điệu.

Kể ra, tốt nhất là sành điệu cả đời nhưng việc ấy quá khó, quá tốn nhiều sức lực nên phần lớn chúng ta chỉ sành điệu theo không gian, thời gian hoặc địa điểm . Ví dụ như đi chợ có thể ăn mặc lôi thôi, đi đám cưới phải trông ra người lịch sự, lúc nửa đêm có thể bèo nhèo nhưng lúc 8h sáng phải ra gã tuyệt hảo. Cũng tương tự như thế, ngày vớ vẩn sao cũng được nhưng phải coi chừng ngày 8 tháng 3.

Nhiều kẻ cứ đinh ninh ngày 8 tháng 3 là ngày của phụ nữ. Bọn chúng nhầm hoàn toàn. Đó chính là giờ khắc của đàn ông. Người đàn ông nhanh trí, thông minh, nhiều sáng tạo luôn biết dùng thời điểm lịch sử và để làm nổi mình.

Bởi ngày 8 tháng 3 chẳng phụ nữ nào nhìn nhau cả. “Chúng” giương mắt nhìn đàn ông của mình, đàn ông của đứa khác và đàn ông “vãng lai” cư xử ra sao. Đấy thật là một dịp may hiếm có. Dân gian có câu “lấy mỡ nó rán nó” chính là ám chỉ những cơ hội kiểu này. Đó là điều tất cả các chàng trai hãy ghi nhớ.

Vào ngày ấy, dân sành điệu không khi nào chậm trễ. Phụ nữ nhìn chung ghét chậm trễ, đặc biệt những kẻ chậm trễ trong ngày của họ. Tốt nhất, 6h sáng ta đã thức rồi và phải nhớ gội đầu, đánh răng, cạo râu cẩn thận. Có thể xức thêm một tí nước hoa, không nhiều quá nhưng cũng không ít quá. Nó phải đủ thơm cho phụ nữ nhận ra và phải đủ thoang thoảng cho họ thấy tiếc.

Continue Reading

Sự tích mùng 8 tháng 3

Ngày xưa, có một anh chàng nhà nọ, gặp một người con gái xinh đẹp mĩ miều, thùy mỵ dịu dàng… túm lại là công dung ngôn hạnh đủ cả, anh chàng đem lòng yêu mến và muốn cưới nàng làm vợ. Đoạn họ tán nhau thế nào không biết, chỉ biết là cuối cùng thì nàng cũng nhận lời… với một điều kiện là hàng năm, cô nàng xin phép được một ngày vắng nhà để đi xa, còn đi đâu, làm gì, anh chàng không được thắc mắc, không được điều tra, tìm hiểu. Nghe thấy điều kiện quá dễ dàng, vả lại cũng quá sung sướng vì kiếm được cô vợ lí tưởng như vậy, anh chàng gật đầu đồng ý không chút đắn đo.

Cuộc sống hai vợ chồng trôi qua rất hạnh phúc, chẳng bao giờ họ to tiếng với nhau và cô gái luôn tỏ ra là một người vợ đảm đang, hiền dịu. Đến một ngày nọ, khi cô nàng xin phép anh chồng ngày hôm sau được vắng nhà, anh chàng mới nhớ ra lời mình hứa ngày nào. Lỡ hứa rồi, chẳng lẽ không làm, vả lại một ngày vợ đi vắng chắc cũng chẳng sao, anh chàng liền đồng ý. Ngày hôm đó mới dài lê thê làm sao khi mà đến tối anh chàng không thấy vợ về. Chàng cứ đứng lên, ngồi xuống, đi ra đi vào ngóng vợ như con ngóng mẹ đi chợ về vậy. Vừa sốt ruột, vừa lo lắng, chẳng hiểu có chuyện gì xảy ra với vợ mình… rồi bao nhiêu những suy nghĩ khác lai bắt đầu dằn vặt anh chàng… Cuối cùng rồi cũng đến sáng. Trời vừa hửng sáng, anh chồng đã thấy vợ mình trở về nhà. Bao nhiêu lo lắng, giận dữ, nghi ngờ dồn nén cả đêm qua chưa kịp bùng lên thì cô vợ đã nhẹ nhàng nhắc tới điều kiện của ngày cưới là nàng được đi một ngày và anh chàng không được hỏi han thắc mắc. Đã hứa thì phải giữ lời, nam nhi đại trượng phu là vậy. Những nghi ngờ tuy còn vương vấn trong lòng, nhưng theo thời gian, anh chàng cũng quên đi, cho vào dĩ vãng. Cuộc sống hai vợ chồng êm ả trôi qua.

Continue Reading