Anh đã yêu cô gái nào chưa?

anh-da-yeu-co-gai-nao-chuaTôi vẫn tin trong lòng người đàn ông luôn có một bóng hình mà dẫu có yêu tiếp trăm ngàn lần nữa cũng không thể phai nhạt. Chỉ là cảm xúc đứng yên, kí ức đã chìm sâu vào một tấm phong ấn mang tên thời gian tuy đã cũ nhưng không bao giờ rơi mất.

Đó không nhất thiết phải là mối tình đầu, nhưng lại là người mà họ yêu sâu sắc nhất. Đến nỗi mà, nó trở thành nỗi ái ngại lớn nhất – với những người đến sau – yêu thương chỉ là một liều thuốc giảm đau thỏa mãn mong muốn và xúc cảm ở thì hiện tại. Người kia – mãi mãi vẫn là bóng hình chôn chặt, và không thể chen chân đẩy đi.

Đó là cái bóng lớn nhất, và cũng là nỗi sợ hãi lớn nhất mà mỗi lần soi mình vào đó, ta sẽ không thấy gì khác ngoài một nỗi nhức lòng xót xa. Chẳng bao giờ có thể đánh bật được người cũ ra đi vĩnh viễn, khi mà nó đã chiếm một khoảng không gian rộng lớn trong trái tim vốn đã đầy cao ngạo vì tự trọng.

Đàn ông – không phản bội chúng ta, chỉ là họ chung thủy quá nhiều với quá khứ! Vì vĩnh viễn cũng chỉ có một người duy nhất mới đủ bản lĩnh khiến đàn ông ngã gục quỳ chân dưới lòng tự trọng, thế nên dễ gì để họ quên đi?

đọc tiếp …

Lời nói, đọi máu

loi-noi-doi-mauNgười miền Trung có câu “ lời nói, đọi máu”. Một lời nói có thể giết chết một con người cũng có thể cứu sống một con người! Nhiều người vô tâm khi nói lên suy nghĩ, cảm nhận của mình mà không quan tâm đến người nghe sẽ cảm thấy như thế nào. Có người dùng lời nói như một thú vũ khí khiến cho những ngừi xung quanh cảm thấy bị tổn thương. Lời nói có mức sát thương cực lớn, nhưng tiếc thay không phải ai cũng nhận thức được điều này để điều chỉnh lời nói của mình cho phù hợp.

Ngày xưa Nguyễn Trãi dùng lời nói như một dạng chiến tranh tâm lý đánh bại quân đội nhà Minh, những lá thư dụ hàng của Nguyễn Trãi đã đánh sập lòng tin cuối ùng của tướng tá nhà Minh vào chiến thắng. Lời nói có sức mạnh như vậy nhưng mọi người vẫn chưa ý thức hết được tá dụng của nó với người khác. Đáng trách nhất là những người dùng lời nói để làm tổn thương người khác!

Trong cuộc sống chúng ta thường va chạm với nhau không thể tránh những lúc tức giận hoặc không vừa lòng nhau. Đừng dùng những lời nói để sát thương người kia, bởi vết thương thân thể có thể lành theo năm tháng nhưng vết thương do tinh thần để lại không bao giờ xóa nhòa được. Có người sẽ gục ngã bởi chính những lời nói vô tâm vô tình của cha mẹ, người thân hoặc bạn bè.

đọc tiếp …

Cứ như thế, chỉ là một thoáng qua đi thôi…

cu-nhu-the-chi-la-mot-thoang-qua

Từ xa lạ, cho đến quen biết, rồi lại từ quen biết, trở thành xa lạ. Hai chúng ta, hai người xa lạ thân thuộc…

Anh đã từng hỏi em “liệu một ngày nào đó em có biến mất trong cuộc đời anh không?”… và em đã trả lời “em sẽ không nếu như anh không buông tay trước. Nhưng rồi một ngày nào đó, khi thế giới xa lạ này trở thành quen thuộc đối với anh, khi anh gặp gỡ và quen biết rất nhiều người khác nữa, có lẽ anh sẽ biến mất trong cuộc đời em.”…

Anh thấy đấy, mặc dù em vẫn chỉ là một đứa trẻ trong mắt anh, nhưng em rất hiểu lòng mình, cũng là người vô cùng nhạy cảm với những lời nói và cảm xúc của người khác…Những gì em nói, đã thành sự thật rồi…

Khi anh không còn côi cút một mình trong bóng đêm nữa, khi công việc và học hành chiếm cứ rất nhiều thời gian của anh, khi mà thế giới của anh không chỉ biết đến riêng em như trước nữa….Anh biến mất…

đọc tiếp …

Em là cô gái có Đạo

em-la-co-gai-co-daoNghe thật là lạ đúng không, khi tự nhiên em lại nói lên một cách thẳng thắn đến vậy. Nhưng em vẫn luôn mong chờ đến một ngày, em sẽ mỉm cười và khẳng định, một cách danh chính ngôn thuận, như hàng bao nhiêu người khác.

Em sinh ra trong một gia đình kỷ luật, khi cả hai bên nội ngoại của em đều không có ai theo Đạo, và thậm chí tất cả mọi người đều được sinh ra, trưởng thành rồi đi làm trong những môi trường không tôn giáo, lại có phần khá khắt khe. Thế mà em, vào khoảng thời gian của cách đây 3 năm, lại được bước vào Nhà thờ trong một cơ duyên không ngờ đến. Chỉ vì chữ duyên đó, mà em đã thành em của ngày hôm nay… có niềm tin và yêu vô cùng với cuộc sống, với Đức Chúa trời.

Ngày ấy cách đây 3 năm, lần đầu tiên mình chính thức hẹn hò, anh đã đưa em đến Nhà thờ. Cảm giác của em lúc đó lạ lắm, đó là sự tò mò hiếu kỳ của một đứa trẻ con chưa bao giờ đến nơi này. Những ánh nến ánh đèn lung linh, vòm mái cao và rộng, những khung cửa được trang trí bằng kính rực rỡ sắc màu…và hơn tất cả, đó là không gian nơi đây. Bước qua cánh cửa Nhà thờ, dường như mọi vất vả lo toan của cuộc sống ngoài kia đều được bỏ lại. Sự thinh lặng lắng nghe các Cha giảng lời Chúa, sự đồng lòng khi tuyên xưng đức tin, sự da diết của những bài Thánh ca do ca đoàn hát… chỉ vỏn vẹn có 1 tiếng đồng hồ thôi mà em dường như được sống trong một thế giới khác. Có phải ngay từ lúc đó, em đã thuộc về nơi đây?

đọc tiếp …

Tại sao lại buông tay sau những yêu thương ngỡ như suốt đời

tai-sao-lai-buong-tay-sau-nhung-yeu-thuongKhi bạn thực sự yêu một người, bạn có còn để ý đến lòng tự trọng của mình không?

Khi thực sự yêu một người, rồi bị ruồng bỏ, bạn có nảy sinh ý hận với người đó không? Hay sẽ có thể thực lòng chúc phúc cho người ấy?

Có phải khi thực sự yêu một người, lòng tự trọng cũng có thể buông xuống để nhường chỗ cho tình yêu… đôi khi van xin, đôi khi níu kéo, dùng lời nói và nước mắt làm vũ khí chỉ để cầu xin một người đừng rời xa mình, chỉ để bản thân trở thành thật hèn mọn, thắc mắc “tại sao?” tại sao lại buông tay sau những yêu thương ngỡ như suốt đời?

Yêu chưa đủ sẽ chia tay trong hoà bình, bởi có lẽ chẳng ai trong hai người yêu nhiều đến mức khi mất đi khiến bản thân tổn thương, rồi sau đó cảm thấy cay đắng trước cuộc tình đó…Trước khi hai người chìm đắm, có lẽ có thể chia tay trong hoà bình…

đọc tiếp …

Sai lầm và tha thứ

sai-lam-va-tha-thuChỉ đơn giản là nói sẽ không mang lại sự tha thứ của một người.

Khi con người ta bị dồn tới một giới hạn nhất định,khi mọi việc đã đi quá xa, thì tha thứ là một điều khó làm. Bởi vì một khi bị tổn thương, con người ta sẽ nảy sinh lòng nghi ngờ, và một khi nghi ngờ, họ sẽ không còn tin tưởng người ấy nữa.

Lòng tin của một người không dành lại được bằng những hứa hẹn, những câu văn hay, hay những lời hoa mỹ…

Sự tin tưởng của một người cũng không cách nào lấy lại được bằng những lời nói xuông, những giọt nước mắt, hay những cầu xin cuối cùng…

Yêu một người, tại sao lại đẩy nhau đi đến giới hạn cuối cùng, để rồi khi không còn có thể tha thứ cho nhau nữa, mới quay lại nói hai chữ “hối hận”? Có rất nhiều hối hạn, đã quá muộn.

Yêu nhau, vì sao lại đưa cả hai đến con đường huỷ diệt, vì sao để qua rất nhiều năm năm tháng tháng khi sự việc không thể cứu vãn nữa mới muốn làm lại như xưa? Những gì đã qua không thể lấy lại được, và cũng vì những gì đã qua, một lời hứa cho tương lai, một lời xin lỗi vì quá khứ cũng không cách nào bù đắp hay chấp nhận nữa..

đọc tiếp …

Anh muốn vợ mình đẹp thì hãy cứ yêu thương thật nhiều

anh-muon-vo-minh-dep-thi-hay-cu-yeu-thuong-that-nhieuHôm nay đi học về, em thấy cảnh một gia đình bé nhỏ ba người đi chơi, chồng bế con và nắm tay vợ đi qua đường. Lúc xe chạy vọt qua, anh ấy kéo vợ lại và ôm rất chặt. Em nhìn rồi mỉm cười, thấy vui vui trước hạnh phúc của những người xa lạ lướt qua mình. Tối trở về nhà, lướt mạng đọc mục tâm sự trên báo, hết ngoại tình, chồng đánh đập vợ tàn bạo lại đến những chuyện vợ chồng bất hòa, tự nhiên em rớt nước mắt. Không phải em so đo với đàn ông rồi tủi thân. Mà là, em thương cho những người phụ nữ lấy phải những ông chồng không hiểu chuyện.

Thật ra, phụ nữ chúng em đơn giản lắm. Phụ nữ vất vả nắng mưa, cực nhọc lo toan bộn bề cơm áo gạo tiền, nhưng hết thảy đều có thể chịu đựng được, chỉ cần người đàn ông của mình biết yêu thương và quan tâm vợ con. Một cái ôm dịu dàng, một câu hỏi thăm chân tình, một lời yêu thương nồng nàn lại khiến phụ nữ chúng em hạnh phúc và vui vẻ hơn trăm vạn ngàn những món quà đắt tiền các anh mua rồi nghĩ vậy là xong nghĩa vụ.

đọc tiếp …

Khi bạn độc thân

khi-ban-doc-thanKhi bạn có người yêu, thế giới của bạn chỉ là thế giới của hai người. Nhưng khi bạn độc thân, bạn sẽ hiểu rằng, thế giới đó không phải là một thế giới cô đơn mà là một thế giới rộng lớn

Khi bạn có người yêu, cuộc sống của bạn luôn được những suy nghĩ nhỏ nhặt, dỗi hờn, ghen tuông,yêu thương…Nhưng khi bạn độc thân, bạn sẽ hiểu rằng đó chỉ là những cảm xúc nhất thời. Cuộc sống của bạn không chỉ giới hạn bởi những cảm xúc, mà nó còn rộng hơn rất nhiều.

Khi bạn có người yêu, bạn đã yêu, yêu rất nhiều. Nhưng khi bạn độc thân, không phải là bạn sẽ không còn yêu nữa. Nhưng tình yêu đó của bạn không phải chỉ dành cho một người mà là dành cho tất cả những người xung quanh bạn, dành cho công việc của bạn, dành cho sở thích của bạn và bạn hãy học cách yêu thương lấy chính mình.

Khi bạn có người yêu, bạn đã từng nghĩ rằng mình sẽ chẳng bao giờ mất đi người đó. Nhưng rồi khi bạn độc thân, bạn mới thực sự học được cách chấp nhận. Chấp nhận để mỉm cười, chấp nhận để đi tiếp, chấp nhận để đứng dậy, chấp nhận để nhìn cuộc sống quanh mình tươi đẹp hơn.

đọc tiếp …