Lần đầu gặp như từng quen

lan dau gap nhu tung quen Lần đầu gặp như từng quen goiyeu.netKỳ thực trong rất nhiều thời điểm, không phải do chúng ta thay lòng đổi dạ mà do cuộc sống khiến tình cảm của chúng ta không còn tốt đẹp nữa. Gặp lần đầu như đã quen, gặp lại chỉ là kẻ lạ. Kỳ thực bạn vẫn không thể bỏ qua người ta được, vẫn để ý người ta. Tuy rằng bề ngoài bạn giả vờ như là bình tĩnh, coi như không có chuyện gì, nhưng trong lòng bạn từ đầu đến cuối vẫn có người ấy. Một cái nhíu mày, một nụ cười khẽ, một ánh mắt đưa, một câu ân cần thăm hỏi của người ta, đều sẽ quanh quẩn trong đầu bạn, dù cho hai người đã chia tay từ lâu, rất lâu. Bởi vì, khi yêu một người, là đã có sự chuẩn bị sẽ phải đau lòng rồi.

Gặp lần đầu như từng quen, gặp lại chỉ là kẻ lạ. Chứng tỏ bạn và người ấy là tình yêu đích thực của nhau, mặc dù là chia tay, nhưng ở trong lòng bạn đoạn tình cảm đó không phải chỉ là mây khói thoảng qua. Bởi vì, con người chỉ có thể trải qua yêu cùng được yêu, mới học được thế nào là yêu, mới biết bản thân cần cái gì. Cũng vì thế mới tìm được người thích hợp nhất với mình, người có thể ở chung với mình cả đời.

Thật ra, khi thời gian trôi qua, chúng ta sẽ phát hiện: cứ để ý quá nhiều đến người khác, thì sẽ làm tổn thương bản thân; còn người đối xử tốt với mình, càng ngày càng ít đi theo thời gian. Có nhiều thứ chỉ có thể dựa vào cơ hội chứ không thể đòi hỏi, có nhiều thứ chỉ có thể có được một lần… Bạn đối tốt với một người không phải để cầu báo ân, mà người bạn thường coi nhẹ nhất lại là người coi trọng bạn nhất. Kỳ thực, khi bạn nghĩ thực tế rất là vô vọng, bạn đã trưởng thành.

đọc tiếp . . .

Thích thầm em thôi nhé

thich tham em thoi nhe Thích thầm em thôi nhé goiyeu.netTuyết Trinh

Cuối cùng, anh cũng được có thể có được nick Y!M và số điện thoại của cô. Trong những lần trò chuyện trên mạng, anh hầu hết thấy mình bối rối và ngượng ngùng. Mặc dù đối diện với anh bấy giờ không phải là cô mà là màn hình máy tính. Nhưng thú thật, với anh thì điều đó chẳng khác nhau là mấy, vì anh còn thấy đỏ mặt nữa cơ.

Nhưng cô quá ư điềm tĩnh. Cô biết nên nói gì và không nên nói gì. Cô cũng khéo léo từ chối những lời mời đi chơi của anh. Anh không nghĩ mình sỗ sàng nhưng cũng đôi lần phải e ngại vì tiến độ của mình. Vốn dĩ anh không phải là người nôn nóng, nhưng căn bản là anh luôn có cảm giác đã tìm thấy một người thích hợp. Anh sợ mình vụt tay làm bay mất cơ hội tìm kiếm. Thế nên anh có đôi chút sốt ruột, mặc dù vẻ sốt ruột cũng đem lại cho anh đôi chút sự phức tạp. Anh sợ nhất nếu cô ấy nghĩ anh là một kẻ lăng nhăng và cưa gái cho có thành tích. Bỗng nhiên anh tá hỏa, nhấc điện thoại để gọi ngay cho cô.

“Anh không phải là người con trai dễ dãi đâu. Thật đấy!”

“Em đâu có nói anh là người con trai dễ dãi.”

“Ờ. Nhưng hẳn là em có nghĩ vậy. Vì … em luôn từ chối những lời mời của anh”

“Không hề. Em không nhận lời vì không thể nhận lời. Hai chuyện chẳng liên quan gì đến nhau đâu.”

đọc tiếp . . .

Tương lai

tuong lai Tương lai goiyeu.net

Mẹ tôi không thích anh ấy. Mẹ nói anh ấy không có tương lai. Tôi cười, “Là con đây mẹ!”. Tôi là tương lai của anh ấy, cũng như anh ấy là tương lai của tôi. Mẹ tôi tuy không hiểu tình yêu của chúng tôi nhưng mẹ hiểu tôi, vậy nên mẹ tôn trọng.

Chúng tôi ít khi nói về tương lai, những điều xa xôi dễ khiến mình mệt mỏi. Chi bằng sống trọn vẹn hôm nay.

Một trong hiếm hoi những lần chúng tôi nói về tương lai, anh ấy hỏi tôi có muốn cùng anh ấy đi đến cùng trời cuối đất? Tôi gật đầu. Anh ấy hứa cho dù khó khăn cũng sẽ không buông tay tôi. Tôi tin anh ấy không hứa suông, nhưng mỉm cười, tôi từ chối. Nếu khó khăn cho anh ấy thì không nhất định phải đưa tôi theo cùng, chỉ cần anh ấy không để tôi đơn độc, tôi có thể chờ, bao lâu cũng được. Bàn tay nắm chặt có thể giữ cho thể xác chúng tôi bên nhau, nhưng cuộc đời này chúng tôi gắn chặt với nhau bởi những thứ vô hình mạnh mẽ khác.

đọc tiếp . . .

Em có thể làm gì cho tình yêu?

em co the lam gi cho tinh yeu Em có thể làm gì cho tình yêu? goiyeu.netTrix

1. Thời còn trẻ, em từng làm người thứ ba. Em hiểu cảm giác của người thứ ba rõ vô cùng. Đó là khi nàng tiên cá bước lên bờ, mất đi tiếng nói của mình, mỗi bước chân là hàng ngàn gai nhọn đâm. Em đau đớn nhẫn nhịn để cướp anh ấy khỏi tay người ta. Và tới giờ, em hối hận về điều đó. Em đã biến anh ấy thành một kẻ trăng hoa, đã tự hạ thấp giá trị đạo đức của bản thân. Mặc cho tình yêu của hai người ấy có trục trặc thế nào, nếu em không chen vào, thì họ cũng không chia tay. Em không thể nguy biện rằng không có em họ cũng sẽ chia tay. Bởi vì em thực sự đã đóng phần trong việc họ chia tay nhau.

Bởi vì em cho rằng mình mới là người yêu anh ấy nhiều hơn, cảm giác háo thắng muốn chiếm đoạt người khác thật khó cưỡng lại. Bởi vì em cho rằng anh ấy là của em. Thời còn trẻ, người ta nghĩ không ai hơn mình được, huống hồ yêu người khác là lĩnh vực em giỏi nhất.

Sau này em nhận ra, không bao giờ nên làm kẻ thứ ba. Làm kẻ thứ ba, mình biến người đàn ông mình yêu thành đồ phản bội. Làm kẻ thứ ba, mình biến một người đàn ông tốt thành đàn ông tệ hại. Làm kẻ thứ ba, mình tổn thương một người phụ nữ khác, mà sau này rồi cũng chỉ có thể hầu chồng hầu con NHƯ MÌNH mà thôi.

đọc tiếp . . .

Khi nào ta nên bước ra khỏi cuộc đời của một người khác?

khi nao ta nen buoc ra khoi cuoc doi cua mot nguoi khac Khi nào ta nên bước ra khỏi cuộc đời của một người khác? goiyeu.netChu Thu Hằng

Chỉ đơn giản là khi người đó đã không còn thấy vui khi chúng ta ở bên cạnh. Là khi chúng ta không còn là nơi người đó chạy đến mỗi khi buồn. Là khi tên của chúng ta không hiện ngay trên màn hình mỗi khi người đó cần nói chuyện. Là khi một cái ôm của chúng ta không phải là thứ người ta mong đợi. Là khi cái xiết tay của chúng ta không phải là thứ giúp người ta vượt qua được khó khăn…

Là khi cuộc hẹn với chúng ta là thứ người ta không chờ mong, là khi một câu nói của chúng ta không làm người ta mỉm cười khi nhớ lại. Là khi những kỷ niệm chỉ là những việc đã xảy ra, những nơi chốn chỉ đơn giản là những địa điểm không đi cùng người này thì đi cùng người khác, những đồ vật chỉ đúng nghĩa là đồ vật, những tin nhắn hay mặt cười chỉ được hiểu theo nghĩa đen…

Là khi chúng ta ở bên nhưng người đó không thấy chúng ta ở bên… Là khi chúng ta ở bên nhưng điều đó cũng chẳng giúp gì được nữa. Là khi những cố gắng đều vô ích. Là khi một người này nên bước ra khỏi cuộc đời của một người kia…

đọc tiếp . . .

Chờ đợi một cơn mưa

cho doi mot con mua Chờ đợi một cơn mưa goiyeu.netHe Always Smiles

Sau những cơn mưa, cái nắng lại ùa về như thiêu đốt giữa trưa hè oi ả. Cũng chính vì thế mà cuộc sống vốn dĩ đã vội vã nay con người ta lại càng vội vã hơn. Và người đời vẫn hay tự biện minh rằng sống trên đời này mà chậm chạp, ngập ngừng thì chẳng khác nào đi sau thời đại vì sống là không chờ đợi! Nhưng ở những phút giây nào đó dù là ngắn ngủi trong đời, chúng ta cũng phải thừa nhận rằng, “vội vã” quá đôi khi cũng phản tác dụng hay không muốn nói rằng nó khiến bạn đánh mất chính cuộc sống của mình.

Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng trải qua những giây phút chờ đợi. Chờ đợi có thể sẽ rất buồn và rất lâu nhưng cũng có thể chờ đợi là tất cả những gì bạn có thể làm và bạn cảm thấy ấm lòng vì biết rằng có người sẽ đến. Ai đó từng nói rằng chờ đợi là hạnh phúc, nhưng cũng có người bảo rằng chờ đợi chỉ mang lại khổ đau. Song, không ai có thể trải qua cuộc sống này mà không một lần chờ đợi và đôi khi bạn cứ phải chờ, chờ rất nhiều, rất lâu đơn giản vì bạn không thể nào làm khác được.

Nếu đã từng yêu ai đó, chắc hẳn bạn từng ngồi hàng giờ ở băng ghế đơn giản chỉ để nhìn thấy người ấy đi ngang qua, từng nhìn trộm người ta rất lâu để mong một nụ cười đáp lại. Bạn chờ một dịp tình cờ hai người chạm mặt nhau, một cơ hội để cả hai có thể xít gần lại, bạn chờ một khoảnh khắc ánh mắt này bắt gặp ánh mắt kia. Cảm xúc lúc mới yêu là thế, mãnh liệt và hồn nhiên, và cho dù phải chờ đợi bao nhiêu, bạn cũng cảm thấy vui vì khi ấy bạn biết rằng chờ đợi là hy vọng, là ước mong sẽ được vẽ nên một câu chuyện tình yêu tuyệt đẹp như trong thế giới cổ tích.

đọc tiếp . . .

Bi kịch của cuộc đời

bi kich cua cuoc doi Bi kịch của cuộc đời goiyeu.netNông thôn có nỗi buồn của nông thôn. Thành thị có nỗi buồn của thành thị. Tưởng là thế. Cho nên ở nơi này ngóng vọng về nơi kia. Nhưng thật ra, chẳng có nơi nào là đáng buồn. Chỉ có con người buồn.

Quay trở lại nơi này, thấy nhiều bạn chỉ 16-17 tuổi, tuổi dùng Tumblr ngày càng trẻ. Mình loanh quanh xem chỗ này chỗ kia, thấy nhiều bạn viết tâm trạng thế, kiểu già dặn, kiểu từng trải, kiểu quằn quại đau đớn. Xong lật thêm mấy trang nữa mới phát hiện ra các bạn còn chưa đến 20 tuổi.

Chẳng hiểu các bạn buồn cái gì? Gia đình các bạn không hạnh phúc ư? Bố mẹ các bạn bỏ mặc không đoái hoài đến các bạn ư? Hay có ai đó phản bội niềm tin chân thành của các bạn? Hay tình yêu của các bạn, các bạn bắt buộc phải hi sinh? Các bạn có phải vật lộn tự kiếm tiền, có phải tự tính xem mỗi ngày mình nên tiêu bao nhiêu để mỗi đêm đi ngủ không thấy đói? Người nhà các bạn ốm đau bệnh tật, toàn những bệnh nan y, tốn kém tiền của không?

Chắc chắn là không. Vậy thì kêu gào cái gì? Ra cái vẻ tâm trạng xám xịt làm cái gì? Cái tuổi 17-18-19-20 ấy, sao không vui? Sao không tận hưởng hạnh phúc trong khi cuộc sống của các bạn may mắn đủ đầy như vậy?

đọc tiếp . . .

Yêu thương đừng bao giờ chần chừ

yeu thuong dung bao gio chan chu Yêu thương đừng bao giờ chần chừ goiyeu.net

Đêm hôm đó khi trở về nhà, trong lúc vợ tôi dọn bữa ăn tối, tôi nắm lấy tay cô ấy và nói rằng, tôi có việc cần phải nói với cô ấy. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn. Một lần nữa tôi nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt cô ấy

Đột nhiên, tôi không biết phải làm thế nào để bắt đầu câu chuyện. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đã suy nghĩ. Tôi muốn ly hôn. Tôi nêu vấn đề ra một cách bình tĩnh. Dường như cô ấy không bị khó chịu với những lời tôi nói, thay vào đó chỉ nhẹ nhàng hỏi, tại sao?

Tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Điều này đã làm cô ấy giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi, anh không phải là một người đàn ông! Đêm đó, chúng tôi đã không nói chuyện với nhau. Cô ấy thổn thức. Tôi biết cô ấy muốn tìm hiểu những gì đã xảy ra đối với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó có thể cho cô ấy một câu trả lời dễ chịu gì, cô ấy đã để Jane đánh cắp mất trái tim tôi. Tôi không còn yêu cô ấy nữa. Tôi chỉ thương hại cô ấy!

Thực sự cảm thấy tội lỗi, tôi thảo lá đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần của công ty tôi. Cô ấy liếc nhìn nó và sau đó xé nó ra từng mảnh nhỏ. Người phụ nữ đã trải qua hơn chục năm cuộc đời mình với tôi đột nhiên đã trở thành một người xa lạ. Tôi cảm thấy tiếc cho cô ấy vì đã đánh mất thời gian thời gian, nguồn lực và sức lực, nhưng tôi không thể rút lại những lời đã nói – tôi đã quá yêu Jane. Cuối cùng cô ấy òa khóc trước mặt tôi, và đó là những gì tôi mong đợi xảy ra. Đối với tôi, tiếng khóc của cô ấy sẽ là cách để giải tỏa nỗi đau. Ý tưởng về việc ly hôn đã dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua giờ dường như chắc chắn và rõ ràng hơn.

đọc tiếp . . .

Sống thật với lòng mình

song that voi long minh Sống thật với lòng mình goiyeu.net

Thật ra tôi cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu, thôi thì bắt đầu từ việc hãy sống thật với lòng mình.

Tôi được bạn  tôi hỏi, mày có khó chịu gì với tao hay đại loại như là mày không thích tao điểm gì. Quan điểm của tôi thật sự quá đơn giản. Chơi được với nhau là chấp nhận tính xấu. Bản thân đừng quá đòi hỏi bạn mình phải thay đổi vì mình hay họ phải thay đổi để họ tốt hơn theo quan niệm của mình.

Phương châm của tôi vẫn cứ là” Thay đổi khi mình tự muốn thay đổi, chứ không phải thay đổi để mình được yêu hơn, được quý nhiều hơn…” Tôi cũng muốn bạn tôi chơi với tôi cũng như vậy. Cứ là cô ấy…với tính cách như vậy…tôi sẽ tự thích nghi, tôi sẽ tự chấp nhận nếu tôi vẫn muốn chơi với cô ấy. Nhưng tự chấp nhận, tập thích nghi không có nghĩa tôi không là MÌNH, có lẽ chỉ đơn giản cô bạn ấy và tôi chưa đủ hiểu nhau, cũng như cô ấy nghĩ tôi cần sống thật với lòng MÌNH trên suy nghĩ của CÔ ẤY.

Bản thân tôi nghĩ được, và hiểu được. một trong những nguyên nhân khá tế nhị nhưng quan trọng khiến người ta hay bực mình vì những chuyện vặt chính là vì họ đã không sống thật với lòng mình. Thay vì vậy, nhiều người chạy theo những thói quen ngoài ý muốn, hoặc vì thấy những người khác đang làm điều đó, hoặc vì điều đó có vẻ như nên làm hoặc chỉ đơn giản là vì những người khác đang làm như thế hay bản thân họ đang làm như thế. Hay cũng có những người phải vất vả để mua cho bằng được một căn nhà, thay vì thuê một căn hộ, hoặc là sống xa xỉ vượt quá mức lương bẩn chật của mình, chỉ là vì cố theo cho kịp người khác.

đọc tiếp . . .

Niềm tin không lý do

niem tin khong ly do Niềm tin không lý do goiyeu.net

Buổi sáng, tôi đi làm bằng một con đường mới. Lâu lâu thay đổi lộ trình cho nó có không khí vậy mà. Tôi ghé xe bán nước bên đường mua một ly cà phê đá. Mua xong thì phát hiện ra trong túi mình chỉ có duy nhất một tờ tiền lớn, có thể mua được 50 ly cà phê. Chấm hết! Không còn một đồng bạc lẻ nào khác nữa.

Mới sáng mà đưa tiền thế này thế nào cũng bị chửi, nhưng chẳng còn cách nào khác, tôi đành rón rén nói với cô bán nước :”Cô ơi chịu khó thối tờ này giùm con nha!”

À, nhưng tất nhiên là cô không có đủ tiền để thối, mới sáng sớm mà. Chung quanh cũng chẳng có ai để đổi được tiền lẻ, chưa kể giờ này đi đổi tiền bị chửi là cái chắc.

Tôi nghĩ mình sắp bị ăn chửi đầu ngày rồi, ai dè cô bán nước tươi cười nói “Thôi, bữa khác ghé qua đưa cho cô”. Ủa, đây là lần đầu tiên tôi đi qua con đường này, ghé cái xe nước nhỏ này; mà sao cô ấy cư xử với tôi cứ như thể tôi hay ghé mua nước lắm?! Tôi nói, vậy thôi con không lấy ly cà phê này đâu.

Cô bán nước lại cười toét, đẩy tôi ra ngoài “Thôi mệt quá, đi giùm cái đi. Bữa nào tiện thì ghé trả tiền cho tui!” Dễ thương không? Tôi còn chưa biết mình có vòng qua con đường này lần nữa không, làm sao cô ấy biết mà tin là như vậy.

đọc tiếp . . .

Bởi, yêu thương là điều không đơn giản!

boi yeu thuong la dieu khong don gian  Bởi, yêu thương là điều không đơn giản! goiyeu.net

Võ Anh Thơ

Có một cậu bé và một cô bé đã cùng hứa: “Sẽ luôn bên nhau, không xa rời!” Năm tháng qua đi, cuối cùng chỉ còn một người giữ trọn lời hứa ấy…

Năm 7 tuổi, cậu đi học về tình cờ thấy một cô bé đứng khóc run rẩy vì trước mặt là con chó hung dữ đang gầm gừ. Không chần chừ, cậu vớ lấy cây sao nhét bên hông cặp, chạy đến đánh đuổi con vật rồi cùng cô bé nọ chạy thoát.

Được một đoạn, cả hai dừng lại thở…

“Cám ơn cậu nha!” Cô bé lau nước mắt nói.

“Không có gì. Lần sau cậu đừng đi đường đó nữa. Chó dữ lắm.” Cậu dặn dò.

“Nhưng đường về nhà mình chỉ có thể đi qua đó thôi.”

Nghe vậy, cậu nhóc đắn do hồi lâu rồi bảo:

“Hay là đến chiều, cậu đứng chờ mình ở đầu đường khi nãy mình sẽ giúp cậu về nhà.”

“Thiệt hả? Tuyệt quá! Thế chúng ta làm bạn nhé!”

Cậu cười tươi, gật đầu.

đọc tiếp . . .