Bức thư đầu tiên của người vợ

buc-thu-dau-tien-cua-nguoi-voVào một buổi tối, nhìn vào cơ thể thon thả, mảnh mai của người con gái đang nằm bên cạnh anh. Giây phút đó, anh thề rằng, anh nhất định sẽ mang lại hạnh phúc cho cô.

Anh ta từ một kỹ sư xây dựng mới chân ướt chân ráo bước ra khỏi cánh cổng trường đại học,và sau đó xây dựng đội ngũ kỹ thuật của riêng mình .Bây giờ, đã trở thành ông chủ một công ty xây dựng có tiếng tăm trong thành phố.

Bên cạnh anh có quá nhiều cám dỗ. Trong khi đó, vợ anh ngày càng xấu đi, thân hình trở nên xồ xề, da dẻ cũng không hồng hào, mịn màng như trước. So với vô vàn kiều nữ bên cạnh anh, vợ anh thật quê mùa, ảm đạm. Sự hiện diện của vợ nhắc nhở quá khứ tầm thường, thấp kém của anh.

Anh nghĩ cuộc hôn nhân này nên chấm dứt ở đây. Anh gửi vào tài khoản của vợ 500 triệu, mua cho cô một ngôi nhà ở trung tâm thành phố nhộn nhịp. Anh không phải người đàn ông vô lương tâm. Vì vậy, nếu như không sắp xếp cuộc sống ổn thỏa cho vợ anh sau này, anh sẽ cảm thấy vô cùng tội lỗi… Cuối cùng, anh chủ động đề nghị ly hôn.

Vợ anh ngồi đối diện, trầm tư nghe anh giải thích lý do ly hôn. Đôi mắt ấy rất đỗi dịu dàng. Nhưng 20 năm làm vợ chồng, anh quá hiểu rõ về cô, đằng sau đôi mắt hiền dịu ấy, anh biết rằng trái tim cô đang rỉ máu. Anh chợt nhận ra mình thật tàn nhẫn. Continue Reading

Mẹ ơi, trước khi mắng vợ con, xin Mẹ nghĩ lại 5 điều này

me-oi-truoc-khi-mang-vo-con-xin-me-nghi-lai-5-dieu-nay

– Mẹ ơi, chẳng có ai trên đời hoàn hảo.
Vợ con cũng vậy mà con cũng thế. Con trai mẹ còn nhiều điểm thiếu sót, nhiều tật xấu cần sửa đổi. Con chưa từng nghĩ mình hơn vợ ở điểm gì để có thể ra oai hay lên mặt dạy dỗ cô ấy. Đôi khi con còn tự thấy mình may mắn vì cô ấy đồng ý ở bên con, yêu thương con suốt ngần ấy năm. Chịu đựng con ko dễ đâu mẹ ạ, có những khía cạnh của con mẹ chưa từng nhìn thấy nhưng cô ấy đã phải trải qua. Chúng con giữ gìn được tình yêu này chẳng dễ dàng gì.

– Mẹ ơi, cô ấy cũng cần có khoảng trời riêng.
Cô ấy có công việc, có đồng nghiệp, có bạn bè, có cả những mối lo riêng ko phải ai cũng có thể chạm tới. Con tôn trọng quyền riêng tư của cô ấy bởi với con, hôn nhân không có nghĩa trói buộc nhau giữa những sứ mệnh và trách nhiệm. Con và vợ con đều cần có không gian để hít thở thoải mái, để tận hưởng cảm giác độc lập, không bị ai chi phối. Cuộc sống này thực ra rất vội, không tranh thủ tận hưởng có khi muộn lúc nào cũng chẳng hay. Continue Reading

Dũng cảm yêu em, niềm tin anh phải thật lớn

dung-cam-yeu-em-niem-tin-anh-phai-that-lon

Lâu lắm rồi, em mới lại yêu, mới lại mở lòng, mới lại xúc cảm. Em từng tin, từng hy vọng, từng mong chờ, vào một tình yêu vĩnh hằng, vào một duyên mệnh an bài, vào một người tình không bao giờ mất, để rồi em lạc lõng chơi vơi trong chính niềm tin của mình, khi mà em để vuột mất tình đầu trong khi tâm trí những tưởng bản thân đã nắm rất chặt. Người ấy xa em giữa lúc tim còn vạn lần nhớ, lòng còn vạn lần thương, không lý do, không giải thích. Em chơi vơi, em tuyệt vọng, em mang trái tim bị tổn thương mà sống tiếp, đợi ngày gặp anh…

Là con gái, em hiểu rằng chẳng ai có thể sống mãi trong nỗi đau giày vò tình cảm, chuyện gì rồi cũng có giới hạn của nó, đến giới hạn, nỗi đau sẽ tự nhạt, nỗi buồn sẽ tự vơi, rồi mình sẽ phải sống tiếp, và sống khác. Từng một lần hụt hẫng, em biết rằng chẳng có gì là mãi mãi. Đủ duyên đủ phận, người sẽ bên ta, duyên tàn phận kiệt, nghiễm nhiên phải rời xa, dù là cưỡng cầu níu kéo đều bất khả. Continue Reading

Một loại sợ hãi

mot-loai-so-hai

“Tôi bị mắc chứng khó giao tiếp với mọi người. Nghe thì gần giống như căn bệnh tự kỷ nhưng thực ra không phải, chỉ là tôi rất ngại giao tiếp với người khác.

Tôi hoàn toàn không phải là một đứa ít nói. Trớ trêu là như vậy. Tôi nói nhiều, nói được đủ mọi đề tài và đối tượng. Thậm chí tôi không ngại nói chuyện, thuyết trình trước đám đông.

Nhưng đó chỉ là một số đối tượng tôi đã quen thuộc. Người khác cần 15 phút để làm quen với người khác. Tôi cần ít nhất là 1-2 tháng. So ra để thấy căn bệnh của tôi là như thế nào.

Tôi không ghét người lạ. Tôi chỉ không biết cách nào mở lời với họ. Đứng với những người thân thuộc, não tôi hoạt động rất nhanh, 1 giây có thể nghĩ ra được 1 câu dài 10 từ. Nhưng khi đứng với người lạ, não tôi quánh lại, không thể nghĩ ra câu gì để mở lời. Và khi sử dụng hết những câu giao tiếp thông thường rồi, người ta không gợi chuyện tiếp với tôi, cuộc đối thoại đi vào bế tắc. Continue Reading

Đôi khi dừng lại là bước đi khôn ngoan….

doi-khi-dung-lai-la-buoc-di-khon-ngoan

Khi cứ phải mệt mỏi để chạy đua trên con đường đời tấp nập ấy, hãy cho mình chút thời gian, bước ra ngoài và nhìn cuộc đời như 1 khán giả.

Cuộc sống và con người thay đổi, như những cơn gió không bao giờ ngưng hoạt động. Gió trời làm sao nắm giữ. Duyên giữa người với người, níu giữ bằng gì đây? Ta mải miết, không có nghĩa họ cũng mải miết. Vậy chỉ cần đừng quá quyến luyến, đừng quá kỳ vọng. Rồi mọi sự sẽ lại an yên. Phải không?

Có người phí hoài cả một quãng đời son trẻ mà buông hoài vẫn không dứt được ngày cũ, đến nỗi các khớp tay đã đơ hết cảm giác nhưng vẫn còn nắm chặt lấy toàn những trống không. Nhưng cũng có người, chỉ một sáng tỉnh dậy, thấy lòng hết yêu là hết yêu, nhẹ hơn cả gió thu vờn lá trên mặt đường xao xác. Bởi với họ, buông tay chẳng qua chỉ là chuyện cầm lên được thì đặt xuống được, đến cả con tim một phút còn thay nhịp đập mấy chục lần thì huống hồ phải bận lòng đến cử động bàn tay níu-giữ-nắm-buông. Continue Reading

Thư “người yêu cũ” gửi “người yêu mới”…

Chân thành với nhau thì mình xưng là cậu và tớ nhé. Tớ là “người yêu cũ” và cậu là “người yêu mới” của anh ấy. Bức thư này, chẳng đả kích cũng chẳng phá hoại gì tình cảm của cậu và anh ấy cả. Tớ viết, vì chỉ muốn chia sẻ những điều tớ đã bỏ lỡ mà không muốn cậu cũng rơi vào tình cảnh hối hận như tớ.

thu-nguoi-yeu-cu-gui-nguoi-yeu-moiCậu à, cậu biết không?

Khi anh ấy luôn cầm tay “người yêu cũ” – là tớ – bất cứ lúc nào bất cứ nơi nào thì tớ luôn tỏ ra khó chịu vì trời nóng mà mồ hôi chảy ướt đẫm tay hai đứa.

Giờ bàn tay lạnh băng cũng không ai chạm đến nữa…

Khi anh ấy ngỏ ý muốn hôn má “người yêu cũ” – là tớ – khi đưa tớ ra đón xe về quê với ba mẹ thì tớ luôn từ chối. Và khi anh ấy hôn má thiệt, tớ luôn cúi đầu né tránh.

Giờ đôi má đơn côi cũng không ai dòm ngó đến nữa…

Khi anh ấy kéo tay “người yêu cũ” – là tớ – ôm ngang anh ấy khi hai người dạo phố trên chiếc xe máy thì tớ luôn ôm cho có lệ rồi nhanh chóng bỏ ra.

Giờ đi đâu không ai chở huống chi đến ôm người ngồi trước…

Khi anh ấy ép “người yêu cũ” – là tớ – ăn cái này ăn cái kia thì tớ luôn một mực cắn chặt răng không ăn.

Giờ đói đến đau dạ dày cũng chẳng ai hỏi han…

Khi anh ấy nhắc nhở “người yêu cũ” – là tớ – uống thuốc cho mau khỏi bệnh thì tớ luôn nói là uống thuốc gì mà uống hoài rồi còn trách anh ấy không hiểu nỗi khổ khi bệnh của tớ. Continue Reading

goiyeu tròn 6 tuổi

goiyeu-tron-sau-tuoi

Các bạn ạ, hôm nay – ngày 21.08 goiyeu.net tròn 6 tuổi.

Với sự cố gắng hết mình và đam mê không mệt mỏi, goiyeu.net hy vọng sẽ tiếp tục nhận được sự quan tâm của các bạn để trưởng thành và phát triển hơn nữa . Nhân dịp kỷ niệm Sinh nhật 6 tuổi này, mọi người có thể gửi lại những lời chúc dù ngắn dù dài nhưng tràn đầy tình cảm cho goiyeu.net tại đây. Thay mặt cho toàn thể các thành viên goiyeu.net – xin cám ơn bạn đã tham gia cùng goiyeu.net trong 6 năm vừa qua.

Chúc các bạn sự tốt lành và bình an.

21.08.2009 – 21.08.2015 Continue Reading

Bời vì điều phụ nữ cần chỉ đơn giản như thế.

boi-vi-dieu-phu-nu-can-chi-don-gian-nhu-theSáng đầu tuần, cô tạp vụ nghỉ ốm, thế là mất suất cà phê sáng. Cố nhịn, rồi không chịu nổi, tôi bỏ việc lượn ra đầu phố ngồi uống cà phê. Cạnh bàn, mấy chàng đang ngồi gác chân lên ghế tán chuyện:

Chàng già: “Mẹ, đang vui thì mày bỏ về.”

Chàng trẻ: “Vợ em nó ốm nghén nằm bẹp. Em phải về xem nó ăn uống thế nào.”

Chàng già: “Mày đúng là thằng núp váy vợ. Bảo nó mua phở về mà ăn. Mất mẹ nó một chân phỏm, vỡ cả trận.”

Chàng béo: “Mày đội nó lên đầu thế, rồi có ngày nó vặt hết cả râu lẫn tóc mày đi.”

Có cái gì đó quen quen trong cách những người đàn ông nói chuyện. Tôi chắc bạn đã từng nghe những cuộc đối thoại như thế cả trăm lần ở những bữa nhậu, ở quán bia hơi luôn chật cứng đàn ông sau giờ làm việc, ở bàn ăn trưa của dân văn phòng và cả ở phòng nước của những trường kỹ thuật.

Tôi nhớ lại bữa trưa đầy nước mắt của bạn tôi. Nàng ngồi ăn, mà nước mắt lã chã rơi xuống bát cháo còn đầy nhưng đã nguội. Người đàn bà trẻ xinh đẹp, giỏi giang và đoan trang mà tôi thầm ngưỡng mộ ấy đã luôn ngồi xuống để chồng mình đứng cao hơn, đã luôn bước lùi lại để chồng mình luôn nổi bật, đã vừa đánh răng vừa cọ toa lét buổi sáng, vừa lau bếp vừa cho hai đứa con mọn ăn mỗi buổi chiều về. Continue Reading