Chôn con thạch sùng

chon con thach sung Chôn con thạch sùng goiyeu.net

Thuy Nga

Hắn ngồi trên chiếc võng mắc vào hai cái cây ở sân. Lặng lẽ quan sát. Con mắt có ánh nhìn thật sâu của hắn không muốn bỏ sót bất kỳ một cử động nào của K. Nhiều khi tưởng như ánh nhìn ấy xuyên thủng dáng người mảnh khảnh của K, thấu suốt tất cả. K đang quét sân. Tiếng chổi tre khua lá rụng nghe ràn rạt. Hầu như sáng nào K cũng quét. Dãy trọ này hơi đặc biệt. Nó cứ âm u và heo hút thế nào ấy. Cây được trồng rất nhiều. Rậm rạp và ẩm thấp. Lần đầu tiên cùng hắn vào đây hỏi thuê phòng, thấy không gian gần với thiên nhiên, K thích. Lại có cái sân bằng đất thật rộng để mỗi buổi sáng K tha hồ quét. Tiếng khua lá ràn rạt làm mọi người ló cổ ra khỏi phòng nhìn K, lạ lẫm.

Hắn bảo đây là cái dãy trọ kỳ cục nhất hắn từng thấy, tay cầm tờ nội quy K đưa. Hắn đọc to:

Con trai không được tiếp con gái trong phòng từ 12h đến 13h và sau 20h
Con gái không được tiếp con trai trong phòng từ 12h đến 13h và sau 20h
Khi tiếp khách trong phòng không được đóng cửa, kể cả cửa sổ
Con gái không được ăn mặc hở hang trong khuôn viên dãy trọ
Không được nhậu nhẹt, đánh bài, mở nhạc quá to…

K không có bộ đồ nào hở hang. K cũng không thích tiếp bạn, không nhậu nhẹt, đánh bài, càng không thích sự ồn ào, xô bồ của âm nhạc. Hắn cũng khẳng định dãy trọ này rất hợp với K. Nhưng hắn vẫn thấy kỳ cục. Sau này hắn mới biết cô chủ nhà không có chồng con, lại là giảng viên về hưu của một trường đại học, và lại còn là người gốc Bắc. Hèn gì…Hắn cho rằng đó là lời giải thích thỏa đáng và thôi không thắc mắc về cái nội quy kỳ cục đó nữa.

Mắt hắn vẫn không rời K. Âm thanh ràn rạt của tiếng chổi bỗng im bặt. Hắn nhíu mắt. K đang ngồi bên gốc cây, tay cầm cái que. Hắn nhìn cái chổi bám đầy đất đang tươi rói để ngay ngắn bên cạnh K.  Rồi lại nhìn K, vẫn nhíu mày. Một vài ý nghĩ làm tổ trong đầu hắn. K đào một cái hố nhỏ, vuông vắn cạnh gốc cây. Nhặt một chiếc lá to và lành lặn vừa rụng xuống, K lót vào cái hố. Hắn di chuyển chỗ ngồi lại gần hơn. Hắn không thể bỏ sót bất cứ một chi tiết nào, dù là nhỏ nhặt. K bẻ hai cái que, so cho bằng nhau. Tưởng như K đang cầm đôi đũa. Mắt hắn dõi theo bàn tay K. Bàn tay run run, K gắp con thạch sùng có cái bụng to tròn và trắng hếu nằm bất động ngay gần đó. Tay K run run, làm rơi con thạch sùng mấy lần từ chỗ nó nằm lại cái hố. Gã đoán con thạch sùng này đang mang thai. Còn nguyên nhân cái chết, gã không nghĩ đến việc sẽ điều tra. Con thạch sùng phơi cái bụng trắng hếu trong hố. K vẫn cầm hai cái que, cố lật sấp con vật lại. Cái đuôi dài ngoằng của nó làm K khó khăn. Hắn chau mày, miệng há hốc. K vứt cái que và dùng tay đặt con vật ở tư thế nằm sấp. Nhặt thêm một chiếc lá, xé cho vuông vắn, K đắp lên mình con thạch sùng. Hắn vẫn nhìn, cái nhìn thăm thẳm sâu. Hắn không dám nhấp nháy. Sợ trong khoảnh khắc ấy, sẽ bỏ sót đi một cử chỉ của K. K rải lên chiếc lá vài hạt đất còn tươi. Cái cười thầm vừa xuất hiện bên trong hắn. K dùng tay lấp miệng hố, hơi nhô lên khỏi mặt đất một chút, cho giống một nấm mồ. Cái nhìn vô hồn buông thõng trong đôi mắt K. Đôi mắt to, tròn, lông mi đen và dài. Đôi mắt lúc nào trông cũng buồn buồn. Cái nhìn trong đôi mắt ấy trở nên xa vắng, mênh mang. Lần này hắn quay mặt. Hắn sợ. Nếu tiếp tục nhìn, hắn sẽ không kiềm chế được và ôm ghì lấy K. Hắn trở lại chiếc võng lúc nãy. K đứng lên, tay cầm chiếc chổi, mắt vẫn không rời cái mô đất con con dưới chân. Tội nghiệp con thạch sùng. Tội nghiệp quả trứng chưa kịp ló nhìn bên ngoài một lần đã bị vùi trong đất tối om. Sau này, khi chết đi, K không muốn người ta chôn K như K vừa chôn con thạch sùng. K thích người ta thiêu xác K thành tro bụi và rải xuống sông. K luôn có cảm giác mình sẽ chết trẻ. Cái chết thi thoảng lại lởn vởn trong đầu K. Hắn không biết điều đó. Hắn lại quan sát. Lưng K khom khom nhịp nhàng với từng lát chổi khua qua khua lại. K dựng ngược chiếc chổi bên tường nhà và ngồi thở. Hắn lại nhíu mày. Lúc quét sân, K đi chân đất, bây giờ lại ngồi bệt dưới sân. K luôn muốn gần thiên nhiên, chạm vào thiên nhiên. Chờ K ngồi nghỉ một lúc, hắn lôi K đi ăn sáng và dạo dạo một vòng quanh đó.

Không biết từ lúc nào, hắn và K trở nên nghiện lang thang. Mỗi sáng, khi quét xong cái sân, hắn và K lại lang thang. Hắn mua hai cái bánh mỳ và một bịch sữa đậu nành, theo ý K. K chỉ thích ăn bánh mỳ không. Hắn kêu hai bịch sữa, K chữa lại: “một bịch thôi chị ơi”. Hắn hỏi. K trả lời bằng một nụ cười, cái nụ cười buồn buồn cố hữu. Hắn nắm tay K dắt đi như một đứa trẻ. Cứ đi, khi nào mệt thì dừng và ăn. K đút cho hắn một miếng to, đút cho mình miếng nhỏ hơn. Cứ như thế, K bẻ hết hai cái bánh mỳ không, bỏ một miếng vào miệng hắn, rồi một miếng vào miệngK. Hắn và K ăn cả lớp sương mỏng chùng chình tan trong nắng sớm. K bảo ăn bán hmỳ không nó thanh thanh, thơm thơm. Lạ lắm. Mà ngon. Hắn gật đầu. Hai cái bóng lặng lẽ ngồi cho đến khi cái nắng làm nheo con mắt, hoặc đợi đến khi những cánh

lục bình nở xòe, to như hình tháp thì trở về, và viết. Hắn và K ít giao tiếp bằng lời. Thứ ngôn ngữ chung thường là sự im lặng và một vài cử chỉ. Hắn và K cứ lặng lẽ bên nhau, dựa vào nhau, đôi khi tưởng như tan chảy vào nhau. K vốn ít nói. Hắn lại sợ cái vỏ ngôn ngữ trống rỗng làm tâm hồn K vỡ nát, tan thành nước.

Buổi tối, hắn lại dắt K đi lang thang nữa. Hắn và K đi ra bãi đất trống sau ký túc xá. K nằm gối đầu lên cánh tay. Hắn ngồi canh cho K nằm. Hắn thích cái tư thế nằm của K. Nó làm K trông như một thiên sứ, thanh thản và bình yên lạ lùng. Những lúc như thế, thay vì muốn ôm ghì, hắn lại nhìn K thật lâu. Phải ghi lại cái hình ảnh này, ý nghĩ nẩy ra trong đầu hắn. Hắn lấy điện thoại, chụp vài tấm khiK không để ý, vì hắn biết K rất ghét chụp hình. Hắn lại dắt K đi ăn cái gì đó. Hôm thì bắp luộc, hôm thì khoai lang nướng, có khi thì một bịch bỏng ngô. Xong rồi trở về, và viết.

Đêm đó, K không tài nào ngủ được. Hai con mắt cứ giương lên thao láo như mắt ếch. Mùi ẩm thấp của đất ngoài sân thoang thoảng len vào phòng. K lắng nghe tiếng thở nhẹ nhàng của màn đêm. Tiếng rục rịch của lũ gián nơi giỏ rác ở góc phòng. Tiếng râm ran bênngoài. Tiếng rào rạt của gió xô cành cây làm những chiếc lá va vào nhau. K trở mình, nhìn vào thứ bóng đêm đen ngòm trên trần nhà. K nghe hình như có tiếng thạch sùng vọng ra đâu đó, nghe buồn lắm. Cảm giác ớn lạnh chạy dài sống lưng. Cánh tay K sởn gai ốc. K ngồi dậy và mò mẫm đi lại bật công tắc đèn. Sau tiếng tách,căn phòng tràn ngập ánh sáng. Một vài vùng bóng tối vẫn còn len lỏi sau chiếc tủ vải. Có lùm bóng tối nữa chui dưới cái bàn học con con nơi góc chiếu, vuông vắn,đẹp đẽ như in cái hình bình hành lên nền nhà. K đưa mắt nhìn theo trực giác lên góc vuông trên trần nhà. Con thạch sùng đang cất tiếng gọi. K biết nó tìm bạn tình. Tội nghiệp. K không nỡ nói bạn nó đã chết rồi. Hình ảnh con thạch sùng ngơ ngác, bơ vơ làm rơi giọt nước trong mắt K. Đứng dậy, lại kéo chốt cửa, K bước ra ngoài. Vẫn bàn chân trần, K lặng lẽ đi lại gốc cây có mô đất con con bên cạnh.

Sương sớm rơi vào mắt K cay xè. Cái cảm giác mình sẽ chết trẻ của K lại ùa về,dữ dội. K vẫn thường nghĩ đến nó. Rồi bất giác, K nghĩ đến hắn. Một ngày nào đó, K sẽ là con thạch sùng ban sớm, và hắn sẽ lại như con thạch sùng đang cất tiếng gọi liên hồi trên trần nhà kia. K nhắm mắt và ngước mặt lên trời. Nét mặtK thanh thản và bình an. Tiếng lá vẫn xào xạc. Có vòng tay ôm K từ đằng sau.Cái hơi ấm tỏa ra quen thuộc. K đứng lên, vẫn không ngoảnh lại, không cần ngoảnh lại. K đang trò chuyện với người ôm mình từ đằng sau, bằng một thứ ngôn ngữ chung không lời…

- goiyeu.net -

Đăng ký nhận bài viết qua email

{ 2 bình luận… đọc hết hoặc thêm bình luận }

avatar Phuong October 28, 2011 at 19:21

hay nhưng buồn quá :-(

Reply

avatar Nấm Mèo October 30, 2011 at 14:37

Hay lắm! Cám ơn anh chia sẻ nhé!

Reply

Viết bình luận của bạn

Bài trước:

Bài kế:





Email. contact@goiyeu.net

Bài học lớn nhất mà con người ta học được là Yêu và được Yêu đáp lại.
Bạn có thể đăng lại bài từ trang này mà không cần hỏi, chỉ xin nhớ đề nguồn goiyeu.net Xin chân tình cảm ơn.