Browsing Category

Truyện ngắn

Chuyến tàu đến bất cứ đâu

Phan Ý Yên

Một ngày nắng.

– Tôi có thể giúp gì cho cô?

– Tôi muốn mua vé tàu

– Cô muốn đi đâu? Một chiều hay khứ hồi?

– Đến bất cứ đâu…

Phải, đó là lần đầu tiên tôi gặp Cao. Tôi xếp hàng ngay sau lưng cô ấy, bỏ mặc cho những ý nghĩ nhảy nhót theo điệu nhạc của một chàng ca sĩ da đen nào đó bất chợt xoẹt qua trong đầu. Cao quay lưng lại, ngước nhìn tôi bằng đôi mắt nhạt và lạnh hun hút như trong một bộ phim ma tôi vừa xem tối qua với My. Tôi thoáng rùng mình.

– Anh sẽ đi đâu?

– Ai?… Cô hỏi tôi?

– Vâng. Tôi có thể biết anh định sẽ đi đâu không?

– Ah… Uh…Tôi… Ah…Tôi đi về nhà…

Rồi cô ấy quay lưng lại, mái tóc dài vô tình phớt nhẹ lên mũi tôi, một sự ngẫu nhiên có tên hoa bạch trà khiến tôi bối rối.

– Tôi muốn một vé đến nơi giống người sau lưng tôi.

đọc tiếp …

Ngõ nhỏ bên này, hồ lớn bên kia

Hoàng Nhật

Mùa hè năm 2010, tôi trải qua cảm giác yêu và được yêu lần đầu tiên trong đời. Nó thật mới mẻ nhưng cũng vô cùng dữ dội, đôi lúc khiến tôi bị choáng ngợp trong sự ngọt ngào và háo hức. Thờ ơ với quá khứ, chẳng còn hơi sức nghĩ đến ngày mai, tôi đã yêu trọn vẹn từng khoảnh khắc của hiện tại, không bỏ sót dù chỉ một phút giây, không ngơi tay ngay cả trong chớp mắt.

Mùa hè năm đó, trong khi cả thế giới còn mải mê chạy theo trái bóng lăn trên sân cỏ Nam Phi xa xôi, tâm trí tôi chỉ biết hướng về một con ngõ nhỏ giữa lòng thành phố bảy triệu dân. Một con ngõ sâu hun hút được thổi những luồng gió hè mát lộng mỗi khi chiều về và được thắp sáng bởi ngọn đèn cao áp đứng đơn độc mỗi đêm. Một con ngõ cũng lãng mạn và bí ẩn như hàng triệu con ngõ khác của hàng triệu đôi tình nhân khác.

Trong suốt quãng thời gian đáng nhớ đó, nàng là lý do duy nhất để tôi háo hức mỗi buổi sáng thức dậy, là thảm cỏ xanh hoàn toàn che phủ tâm trí tôi, là không khí tôi thở, là mắt môi để tôi được nhìn thấy cuộc sống tươi đẹp nhường nào. Lúc đó nàng hai mươi còn tôi hai mươi mốt, cái lứa tuổi vẫn tin rằng tình yêu là chúa trời duy nhất, là lẽ sống bất diệt trên cõi đời.

đọc tiếp …

Nút bấm số 17

Ban ngày khô khan nóng bức nhưng về khuya, đêm mùa hè đổ xuống một cơn mưa dai dẳng làm mặt đất thẳm đen, biến các đường phố vắng vẻ thành bức đen trắng ảm đạm.

Thường sau 10 giờ, tôi trở về nhà từ phòng thu. Vài đôi giày xếp gọn ghẽ bên ngoài các căn hộ dọc hành lang chung cư trông tựa những con thú lạc lõng, cô độc cố gắng hít lấy hơi ấm rỉ từ khe cửa đèn sáng yếu ớt. Tháo cái mũ ẩm ướt còn đội trên đầu, tôi thấm mệt. Nhưng tôi muốn gì chứ? Chẳng phải sau một ngày tất bật bao nhiêu công việc ồn ã, người ta chỉ còn mong đợi phút giây rúc vào cái hang ẩn náu riêng biệt hay sao? Vắng người chưa đầy 20 giờ mà căn phòng cuối hành lang đã phảng phất mùi nhà hoang. Tôi tháo chốt cửa sổ kính, để mặc gió hắt bụi mưa vào phòng. Màn hình máy tính tỏa sáng rực. Đĩa nhạc Country được đặt vào máy hát. Giai điệu huyền ảo mô phỏng sóng biển vang lên. Cắm điện máy pha cà – phê. Mở công tắc máy nước nóng nhà tắm. Cuộc sống của người đàn ông trẻ độc thân bắt đầu từ việc khởi động những nút bấm.

Nằm trong bồn tắm ấm áp đọc quyển tạp chí âm nhạc, đột nhiên tôi nghe chuông điện thoại bàn. Giật mình. Khi tôi quấn khăn tắm bước ra sofa thì chuông đã tắt ngấm. Hơn một năm nay, chẳng ai gọi cho tôi. Vào buổi tối lại càng không. Mọi liên lạc đều qua chiếc mobile tiện nghi. Tuy nhiên, tôi vẫn duy trì đường dây, để truy cập mạng và ở ngóc ngách sâu thẳm, mơ hồ chờ đợi điều tình cờ có thể đến.

đọc tiếp …

Mưa vào ngày cưới…

Nguyễn Việt Hà

Ngày cưới tôi, mưa không nhiều, nhỏ và mịn.

Đấy là điều may, sách số nói thế và giáo sư Trần, bạn bố tôi cũng nói thế. Tôi lấy chồng, không ngỡ ngàng, không yêu cũng không ghét. Chồng tôi hiền lành nói được chút chút tiếng Việt. Mọi người thường cười những câu bập bẹ của chồng tôi, nhưng là cười yêu. Hôm chồng tôi nói với giáo sư Trần muốn được là tử sĩ, để luyện thêm tiếng Việt, giáo sư cười rung mớ tóc bạc: “Anh Isêkura này, người Việt khi gọi những kẻ có học luyện thi là sĩ tử. Còn như anh nói, anh sẽ thành “I sê thây ma”. Suốt một năm trước ngày cưới, chồng tôi là sếp nhất của tôi. Chờ một ngày văn phòng nhiều người nghỉ phép, vị đại diện trưởng quỳ xuống vừa tỏ tình vừa cầu hôn khi tôi đang ngồi soạn thảo văn bản trước màn hình Computer: “Anh đã muốn yêu em. Sẽ cưới anh nhiều nhé”. Tôi không phải là tiểu thư Natasa nên không thấy hồi hộp trước phiên bản có lối tư thế của công tước André. Để cho giống tiểu thuyết, tôi ngước nhìn trần hai phút nhè nhẹ gật đầu. Khi biết tin, bố mẹ tôi đều tăng huyết áp. Hạnh phúc là doping.

Tôi bước ra khỏi khách sạn trên tấm thảm nhung xanh chạy suốt bậc tam cấp đến cánh cửa chiếc Toyota trắng sữa viền hoa hồng đỏ. Mưa dịu đẫm một bên voan. Những người thân của tôi ngây ngất mùi Henessy và Champagne đứng một hàng dài trong mái hiên rộng. Lúc này ông cậu tôi phó tổng giám đốc Ngân hàng công thương, đến gần hỏi nhỏ về tiền lương của chồng tôi. Hạnh phúc đơn giản là giàu sang. Chồng tôi gập người chào quan khách, vòng bụng làm tư thế đôi phần khiếm nhã. Tôi bâng quơ nhìn qua đường và chợt rùng mình, không phải vì lạnh, tôi đã thấy anh rồi. Có ai đấy mở hộ cửa xe hoa, tôi vội vã chui vào, kệ cậu thợ ảnh đang gào lên đòi chụp một kiểu ảnh đã dặn trước “ngập ngừng lần cuối”. Chồng tôi âu yếm ngồi cạnh tôi, vẻ mặt vẫn chưa hết thích thú trước những tập tục của một truyền thống văn hóa lạ. Tôi đăm đăm nhìn qua cửa kính mờ đục anh vẫn đứng rũ rượi bên gốc sấu già và mớ tóc lõa xõa bết nước mưa. Tôi và anh yêu nhau đã dài, có thể nói dài nhất trong các cuộc tình của tôi. “Về đi anh”. Lần cuối gặp nhau tôi cũng nói vậy.

đọc tiếp …

Khóc rồi thì hãy cười lên và bình yên em nhé

Quán coffee hãy còn vắng khách, dù vậy nhưng người đến đây không hề có cảm giác trống vắng, bởi gam màu ấm cúng đỏ tươi đầy trang trọng. Giữa những ngày không khí vẫn còn dư âm của hơi lạnh mùa đông, Sunset quả là một lựa chọn thú vị cho những ai cần sự trầm lặng để suy tư. Cô và người con trai đó ngồi đối diện nhau, những ca từ quen thuộc của nhạc Trịnh vang lên nhẹ nhàng… “Biển nhớ”… bài hát mà cô rất thích và mỗi đêm người con trai vẫn hay bật trước khi ngủ. Cô nhìn sang đồ uống của anh, tách coffee bốc khói, những làn khói lơ lửng phả vào mặt cô hương thơm của vị Robustas. Cô cũng đã gọi một ly giống như thế. Mà cũng không hẳn là cô đã gọi, người chủ quán gần như nhớ được gương mặt cô, thức uống quen thuộc mà cô vẫn thường dùng khi đến vào mỗi chiều thứ bảy. Cô gái có mái tóc dài lúc nào cũng xõa bồng bềnh và nụ cười luôn điểm sáng trên đôi môi tươi hồng. Cô không bao giờ đến Sunset một mình mà luôn khoác tay đi bên cạnh một người nữa. Cũng chính là người ngồi trước mặt cô lúc này, nụ cười cô vẫn mỉm nhưng lại ngắn ngủi dần. Anh nhấp một ngụm coffee, cho những lời nói không mắc nghẹn nơi cuống họng:

“ Đã tìm được bác sĩ giỏi về Khoa Xương ở nước ngoài có thể phẫu thuật cho cô ấy. Chỉ còn vấn đề là thời gian…Có lẽ cuối tuần này bọn anh sẽ bay qua đó luôn. Giấy tờ cũng đã lo xong đâu vào đấy.”

“ Thế cơ hội thành công là bao nhiêu hả anh?”

“ Bác sĩ chưa thể chuẩn đoán đuợc, vốn dĩ là không có nhưng giờ được 1% thì vẫn tốt hơn là không.”

“ Vậy anh chị định chừng nào sẽ cưới?”

đọc tiếp …

Chắc tại trời mưa

Tigon

10h hơn, Hân gửi mess cho Khoa.

– Dạo không?

– Ừ, đi,

– Qua chở nha.

– 10p nữa

Khoa chở Hân đi vòng vèo, nói chuyện vu vơ.

– Giờ muốn đi đâu?

– Đâu cũng được. Vòng vòng.

– Nếu chỉ đi vòng vòng vô định thế này Khoa thích đi một mình hơn.

Hân bĩu môi, có chút hờn giận.

– Có chỗ nào Hân chưa đi không?

– …

– !!!

– Phố Tây?

đọc tiếp …

Chiếc ghế trống trên xe khách…

Gấu mẹ vĩ đại

Xa nhau nỗi nhớ nặng thêm
Trời nam, đất bắc nên đêm bỗng dài
Dẫu rằng có phải chia hai
Nhớ về nơi ấy mỗi ngày có nhau.

– Đã nói là không, không ai được ngồi vào ghế đó rồi mà! Tao đã nói bao nhiêu lần rồi!

Tiếng anh tài xế la phụ xe làm hành khách đang lim dim ngủ bỗng giật mình. Anh Tài xế đóng xầm cửa và lên xe đi tiếp, chỉ còn nghe tiếng phụ xe lầm bầm: “ngộ thiệt, đụng tới cái ghế đó là nổi đóa lên với tui là sao. Trời gần tối rồi để người ta đứng đón xe tội nghiệp. Mệt ghê, đón thêm khách mà la tui thấy ghê à”.

Nhà anh ở xứ cao nguyên thơ mộng nơi có thành phố sương mù mà ai cũng muốn một lần được đặt chân đến. Nhà anh kinh doanh xe khách tuyến Sài Gòn – Đà Lạt. Từ lâu lắm rồi, tên xe khách nhà anh đã trở thành cái tên thân thuộc của bao cô cậu sinh viên đi học xa nhà. Hầu như xóm nhà anh, hễ ai có con thi đậu đại học đều đi xe nhà anh, vì anh tận tình chở đến tận địa chỉ ở Sài Gòn. Đôi khi, lần đầu tiên con đi học xa mà Ba mẹ cũng an tâm gửi con cho anh chở đến nhà bà con ở Sài Gòn. Những cô cậu sinh viên lỡ xài hết tiền Ba Mẹ gửi cho, không còn tiền về xe thì cứ gọi điện cho anh, anh ghé đón, đưa về đến nhà, Ba Mẹ ra đón con rồi trả tiền xe cho anh.

***

Suốt đoạn đường dài anh chỉ có một người bạn thân đó là chương trình FM, và ông tơ bà nguyệt “Quà tặng âm nhạc” đã mang nhỏ đến với anh. Nhỏ là đồng hương của anh đó, anh biết điều này vì nhỏ gửi bài hát “Thương về miền đất lạnh” để tặng các bạn cùng khóa vừa mới tốt nghiệp của mình. Giờ nhỏ đang ở nơi xa, nơi mà anh đi rồi về mỗi ngày. Cô phát thanh viên đọc số điện thoại của nhỏ có một lần mà anh đã để bụng rồi nhắn tin làm quen được nhỏ. Từ đó đến giờ anh càng không thể bỏ qua chương trình: “Quà tặng âm nhạc” nào nữa.

đọc tiếp …

Vợ là vàng

Nếu như người đàn bà ấy không đến thì mọi chuyện đã tốt. Người đàn bà ấy là vợ mới cưới của Thiên Lương. Cô ta đến vào buổi chiều thu muộn. Sự xuất hiện của người đàn bà làm cho không khí tẻ lặng của nơi đây loạn cả lên.

Cô ta hồi hộp chờ đợi chồng, khi gặp chẳng biết nói gì, chỉ cười.

Thiên Lương gặp vợ, không chút tỏ ra vui mừng, còn bực bội hỏi:

– Cô đến đây làm gì?

Cô vợ mỉm cười hỏi lại:

– Sao em không lên thăm anh được?

Cô nhớ Thiên Lương, vừa cưới được ít hôm đã chia tay, xa nhau hơn nửa năm, không nhớ mới là kì.

Thiên Lương sầm mặt nói:

– Sao không báo trước?

Cô vợ xịu mặt, nụ cười vụt tắt, nói hờn:

– Người ta muốn làm cho mình vui, sao mình không hiểu?

đọc tiếp …