Em yêu anh, dù anh là gay hay là gì thì em vẫn yêu anh

tumblr m3w6i8Jyxu1qbl5mqo1 500 Em yêu anh, dù anh là gay hay là gì thì em vẫn yêu anh goiyeu.net

Hmm, chưa gì mà đêm đã xuống rồi. Màn đêm dày đặc bao trùm lên khu phố yên tĩnh đang dần chìm vào những giấc ngủ sâu… Đêm lạnh quá, nhất là về khuya lại càng lạnh hơn. Em mặc chiếc áo phông ngắn tay khoác lên mình thêm chiếc áo lạnh da mà anh đã tặng hôm sinh nhật. Nó khá dày và ấm áp lắm, nhưng em vẫn thấy lạnh. Lạnh buốt ở tim, anh ạ..

 Hơn bao giờ hết, em gồng mình chờ đợi anh suốt hai năm trời. Quãng thời gian không phải là dài nhưng cũng không đáng bị phủ nhận là quá ngắn, đối với việc chờ đợi sẽ biết không có kết quả tốt đẹp thì lại càng đáng nói hơn.. Càng về sau, em lại càng nghĩ, cuộc đời em hình như chỉ được biếm họa giống như chuyến tàu đang chờ khách. Nhưng chờ mãi, chờ mãi cũng không ai đến đặt chân lên chuyến tàu của em..Lâu lâu em lại tự thưởng cho mình bằng việc nhấm nháp những ly rượu trong quán bar, ngắm nhìn những cô gái chân dài trắng nõn, đôi khi là thấp thoáng một vài cô gái có thân hình cò hương uốn người trước khách hay làm vẻ mặt e thẹn như những đứa con gái ngoan ngoãn lỡ chân lạc vào những nơi phức tạp như thế này. Cứ như thế, em lại nhìn xuống ly rượu, lắc nhẹ tạo thành sóng ly phản chiếu khuôn mặt hốc hác, xanh xao của em..

Uống rượu đã đời, em chuyển sang dạo phố. Người nồng nặc mùi rượu, đi đứng lựng khựng không vững và hay va vào người khác bỗng chốc thành một điều thú vị. Thú vị một cách khó hiểu…

đọc tiếp …

Xuyên Thấu

xuyen thau Xuyên Thấu goiyeu.net

Phương Du

Một cuộc đời vắt cạn của tôi nhiều nước mắt. Tôi có thói quen khi gặp phải điều gì làm mình đau lòng, tôi không thể bộc phát ngay lúc đó, chỉ có thể giấu nó vào lòng, rồi tìm một góc tối trong phòng, ẩn mình nơi đó một hồi lâu như thể chôn vùi thân xác khỏi dòng đời, gọi cho đứa bạn thân nhất của mình, và khóc cho cô ấy nghe. Tôi không tin cậy những người đàn ông, họ đều từng có lần nói với tôi, họ sẽ không bao giờ để tôi khóc, họ không muốn nước mắt tôi rơi. Nhưng cũng chính họ ít nhiều một lần đã từng tổn thương tôi sâu sắc, và những người từng tổn thương tôi, không thể cho tôi cảm giác an toàn.

Đêm khuya lạnh tanh, lạnh không phải vì tiết trời băng giá, nhưng lạnh vì lòng tôi không còn hơi ấm. Là lúc tôi đang cô đơn. Hôm qua anh đến tìm tôi, tôi đón anh trước cửa nhà mình với hơi rượu nồng nặc quen thuộc. Vẫn ánh mắt đó anh nhìn tôi, rồi anh ôm tôi vội vã. Đêm có bao giờ trôi đi thật chậm như thế, khi tóc tôi buông dài rối bời trong vòng tay của anh, nồng nàn ấm áp da thịt, khi hai linh hồn chạm vào nhau nhịp nhàng qua từng hơi thở. Là lúc tôi quên đi cái ngang trái của thế gian, bỏ mặc tất cả để thật sự bên nhau một phút hay một giây. Và rồi những năm tháng sau đó, chúng tôi sẽ giả vờ như chưa từng là gì của nhau. Anh hiểu không? chúng ta sẽ giả vờ.

Đốt một điếu capri, tôi nhắm mắt nghe từng âm thanh của bản tình ca nhạc Trịnh. Trong mơ hồ thấy mình cô đơn ngồi trước biển, lặng nhìn những con sóng lớn đua nhau vỡ mình trên đá.

đọc tiếp …

Người tình

nguoi tinh Người tình goiyeu.netĐỏng Đảnh

Nàng áp mặt vào khuôn ngực vạm vỡ của người đàn ông, nói khẽ khàng qua hơi thở. Anh thở dài, đưa bàn tay hơi ram ráp vuốt ve khuôn mặt bầu bĩnh, khẽ nâng cằm nàng lên và đặt lên đôi mắt như đang van lơn của nàng một nụ hôn. Nàng thất vọng, buông lơi vòng tay để anh rời khỏi chiếc giường ấm. Anh mặc quần áo vội vàng như sợ hãi ai đó thấy mình làm một việc xấu xa, quay lưng bước đi vội vã như chạy trốn, nàng nhào ra khỏi giường gọi anh nhưng không kịp, anh đã chạm vào chốt cửa.

Cánh cửa tung, anh biến mất trong ánh sáng chói lòa, ở bên ngoài hiện ra hình ảnh một người đàn ông trung niên nhợt nhạt và say mèm, miệng ông ta lầm bầm những gì không rõ. Nàng thấy một ngôi nhà ngói ba gian cũ kỹ, một khoảng sân rêu mốc, gã đàn ông nhào đến sào phơi quần áo, ném những chiếc áo tung khắp sân và gào thét:
– Rặt một lũ vịt giời vô tích sự!

Nơi góc nhà, 4 mẹ con ôm chặt lấy nhau run rẩy, cố nén lại những tiếng nấc nghẹn ngào. Từng mảnh ký ức tuổi thơ ùa về, rất thực, nàng bịt chặt tai mà đám âm thanh hỗn độn kia vẫn tràn vào, nước mắt bỏng rát nơi gò má.

Nàng choàng tỉnh giữa cơn mê, gối và một mảng tóc ướt sũng. Nàng vào nhà tắm, xả nước, chiếc váy mỏng thấm nước dính bệt vào cơ thể, từng thớ thịt co lại vì lạnh, nhịp tim hỗn loạn của nàng đều dần. Nàng ngửa mặt lên đón lấy dòng nước lạnh buốt cố làm nguội đi cái đầu đang nóng hầm hập.

Tắm xong, thả mình xuống giường, nàng cố tìm lại giấc ngủ nhưng không thể, nhấc điện thoại lên xem, đã gần ba giờ sáng. Nàng ngồi dậy, quờ quạng tìm bao thuốc và bật lửa, làn khói mỏng lan tỏa trong không gian chật hẹp. Nàng bật khóc, lũ ký ức chết tiệt lại ùa về như những thước phim quay chậm.

đọc tiếp …

Ngày ta gặp lại nhau

ngay ta gap lai nhau Ngày ta gặp lại nhau goiyeu.netSau 5 năm gặp lại anh, nó vẫn mang một nỗi đau không định nghĩa thành lời….

Hà Phương loay hoay tìm sảnh đãi tiệc cưới của Thanh Dung, chẳng hiểu cô bạn lùng đâu ra một nhà hàng lạ hoắc, mà nó thì dốt đường thành phố hết chỗ nói.

Ngoài việc đi làm, đi học, đi dạy, vòng vòng quanh mấy con đường quen thuộc đã học gạo trong đầu, cô chẳng biết đi đâu khác. Phải trừ tiền đi đám nhỏ này mới được. Vừa nghĩ cô vừa thấy tức cười với suy nghĩ của mình.

“Sao mày đến trễ vậy, sắp đến giờ làm lễ rồi!”

“Mày còn nói nữa, tao đang định trong đầu là bớt tiền cưới của mày đây, đường thì xa, còn không đãi ngày Chủ nhật nữa. Tao phải nghỉ nửa buổi để chuẩn bị đấy”

“Thì tại vì tao muốn mời tất cả bạn bè ở thành phố, mà sợ cuối tuần mọi người có việc nên chọn ngày thường ấy mà, hơn nữa chỗ này là chỗ mà anh Tài tìm được, rất hay đấy. Mà hôm nay mày đẹp quá nhé, bộ định lấn cô dâu hả”

Cả hai lại cười, nhưng quả thật Thanh Dung thấy bạn mình rất xinh trong bộ váy quây màu trắng, để lộ bờ vai trắng ngần và đôi chân thon dài. Đây là bộ váy mà cô chủ ý đi chọn cùng Hà Phương để Phương dự đám cưới vì cô chính là người phê phán phong cách ăn mặc cổ hủ của Phương nhất. Hôm nay đúng là người bạn của cô lột xác, bộ váy trắng cộng thêm cái khăn choàng bằng voan, mái tóc dài buông xõa tự nhiên, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, Phương dường như là một nàng công chúa. Thanh Dung tự thấy hài lòng với kế hoạch đang ấp ủ trong đầu mình…

đọc tiếp …

Chuyến tàu đến bất cứ đâu

chuyen tau den bat cu dau Chuyến tàu đến bất cứ đâu goiyeu.net

Phan Ý Yên

Một ngày nắng.

- Tôi có thể giúp gì cho cô?

- Tôi muốn mua vé tàu

- Cô muốn đi đâu? Một chiều hay khứ hồi?

- Đến bất cứ đâu…

Phải, đó là lần đầu tiên tôi gặp Cao. Tôi xếp hàng ngay sau lưng cô ấy, bỏ mặc cho những ý nghĩ nhảy nhót theo điệu nhạc của một chàng ca sĩ da đen nào đó bất chợt xoẹt qua trong đầu. Cao quay lưng lại, ngước nhìn tôi bằng đôi mắt nhạt và lạnh hun hút như trong một bộ phim ma tôi vừa xem tối qua với My. Tôi thoáng rùng mình.

- Anh sẽ đi đâu?

- Ai?… Cô hỏi tôi?

- Vâng. Tôi có thể biết anh định sẽ đi đâu không?

- Ah… Uh…Tôi… Ah…Tôi đi về nhà…

Rồi cô ấy quay lưng lại, mái tóc dài vô tình phớt nhẹ lên mũi tôi, một sự ngẫu nhiên có tên hoa bạch trà khiến tôi bối rối.

- Tôi muốn một vé đến nơi giống người sau lưng tôi.

đọc tiếp …

Ngõ nhỏ bên này, hồ lớn bên kia

ngo nho ben nay ho lon ben kia Ngõ nhỏ bên này, hồ lớn bên kia goiyeu.net

Hoàng Nhật

Mùa hè năm 2010, tôi trải qua cảm giác yêu và được yêu lần đầu tiên trong đời. Nó thật mới mẻ nhưng cũng vô cùng dữ dội, đôi lúc khiến tôi bị choáng ngợp trong sự ngọt ngào và háo hức. Thờ ơ với quá khứ, chẳng còn hơi sức nghĩ đến ngày mai, tôi đã yêu trọn vẹn từng khoảnh khắc của hiện tại, không bỏ sót dù chỉ một phút giây, không ngơi tay ngay cả trong chớp mắt.

Mùa hè năm đó, trong khi cả thế giới còn mải mê chạy theo trái bóng lăn trên sân cỏ Nam Phi xa xôi, tâm trí tôi chỉ biết hướng về một con ngõ nhỏ giữa lòng thành phố bảy triệu dân. Một con ngõ sâu hun hút được thổi những luồng gió hè mát lộng mỗi khi chiều về và được thắp sáng bởi ngọn đèn cao áp đứng đơn độc mỗi đêm. Một con ngõ cũng lãng mạn và bí ẩn như hàng triệu con ngõ khác của hàng triệu đôi tình nhân khác.

Trong suốt quãng thời gian đáng nhớ đó, nàng là lý do duy nhất để tôi háo hức mỗi buổi sáng thức dậy, là thảm cỏ xanh hoàn toàn che phủ tâm trí tôi, là không khí tôi thở, là mắt môi để tôi được nhìn thấy cuộc sống tươi đẹp nhường nào. Lúc đó nàng hai mươi còn tôi hai mươi mốt, cái lứa tuổi vẫn tin rằng tình yêu là chúa trời duy nhất, là lẽ sống bất diệt trên cõi đời.

đọc tiếp …