Tôi gọi người là “người lạ thân thương”.
Nghĩa là hoàn toàn như những người dưng, không bận tâm chăm sóc, không đoái hoài vui buồn thường nhật, hai đứa có cuộc đời riêng để tự thương lấy mình mà chẳng cần ai chạm vào xáo động. Chỉ thỉnh thoảng hẹn hò, chở nhau qua những ngã đường lộng gió, nói vu vơ vài chuyện tình cờ, để thấy trái tim mình nhói khẽ vang lên.
Tôi và người, vẫn đủ kiên tâm để làm cho nhau những điều ngọt ngào nhất của những kẻ đang yêu. Có thể trò chuyện hàng giờ về những chuyện đâu đâu, như hột vịt muối không hề do con vịt tên Muối đẻ ra hoặc vô số câu chuyện tầm phào khác. Có thể bỏ dở cuộc họp giữa công ty để cùng len vào hẻm nhỏ, ăn vội vàng thứ đồ ngọt trá hình bởi phẩm màu hóa học gì đấy, nhưng vẫn thấy lòng ngọt lịm bởi nụ cười kế bên. Có thể chẳng màng đến công việc bề bộn, sẵn sàng tắt hết điện thoại để đi xem suất chiếu đầu tiên của ngày, để ngồi cạnh nhau giữa rạp phim chỉ có 2 người, trong khi ngoài kia, thiên hạ vẫn tất tả với những cuộc bỏ rơi của riêng họ. Có thể… Có thể…
Chúng tôi có-thể-làm tất cả cho nhau, nhưng, không-thể-yêu-nhau.
{ 0 bình luận }
