Một loại sợ hãi

mot-loai-so-hai

“Tôi bị mắc chứng khó giao tiếp với mọi người. Nghe thì gần giống như căn bệnh tự kỷ nhưng thực ra không phải, chỉ là tôi rất ngại giao tiếp với người khác.

Tôi hoàn toàn không phải là một đứa ít nói. Trớ trêu là như vậy. Tôi nói nhiều, nói được đủ mọi đề tài và đối tượng. Thậm chí tôi không ngại nói chuyện, thuyết trình trước đám đông.

Nhưng đó chỉ là một số đối tượng tôi đã quen thuộc. Người khác cần 15 phút để làm quen với người khác. Tôi cần ít nhất là 1-2 tháng. So ra để thấy căn bệnh của tôi là như thế nào.

Tôi không ghét người lạ. Tôi chỉ không biết cách nào mở lời với họ. Đứng với những người thân thuộc, não tôi hoạt động rất nhanh, 1 giây có thể nghĩ ra được 1 câu dài 10 từ. Nhưng khi đứng với người lạ, não tôi quánh lại, không thể nghĩ ra câu gì để mở lời. Và khi sử dụng hết những câu giao tiếp thông thường rồi, người ta không gợi chuyện tiếp với tôi, cuộc đối thoại đi vào bế tắc.

đọc tiếp …

Đôi khi dừng lại là bước đi khôn ngoan….

doi-khi-dung-lai-la-buoc-di-khon-ngoan

Khi cứ phải mệt mỏi để chạy đua trên con đường đời tấp nập ấy, hãy cho mình chút thời gian, bước ra ngoài và nhìn cuộc đời như 1 khán giả.

Cuộc sống và con người thay đổi, như những cơn gió không bao giờ ngưng hoạt động. Gió trời làm sao nắm giữ. Duyên giữa người với người, níu giữ bằng gì đây? Ta mải miết, không có nghĩa họ cũng mải miết. Vậy chỉ cần đừng quá quyến luyến, đừng quá kỳ vọng. Rồi mọi sự sẽ lại an yên. Phải không?

Có người phí hoài cả một quãng đời son trẻ mà buông hoài vẫn không dứt được ngày cũ, đến nỗi các khớp tay đã đơ hết cảm giác nhưng vẫn còn nắm chặt lấy toàn những trống không. Nhưng cũng có người, chỉ một sáng tỉnh dậy, thấy lòng hết yêu là hết yêu, nhẹ hơn cả gió thu vờn lá trên mặt đường xao xác. Bởi với họ, buông tay chẳng qua chỉ là chuyện cầm lên được thì đặt xuống được, đến cả con tim một phút còn thay nhịp đập mấy chục lần thì huống hồ phải bận lòng đến cử động bàn tay níu-giữ-nắm-buông.

đọc tiếp …

Thư “người yêu cũ” gửi “người yêu mới”…

Chân thành với nhau thì mình xưng là cậu và tớ nhé. Tớ là “người yêu cũ” và cậu là “người yêu mới” của anh ấy. Bức thư này, chẳng đả kích cũng chẳng phá hoại gì tình cảm của cậu và anh ấy cả. Tớ viết, vì chỉ muốn chia sẻ những điều tớ đã bỏ lỡ mà không muốn cậu cũng rơi vào tình cảnh hối hận như tớ.

thu-nguoi-yeu-cu-gui-nguoi-yeu-moiCậu à, cậu biết không?

Khi anh ấy luôn cầm tay “người yêu cũ” – là tớ – bất cứ lúc nào bất cứ nơi nào thì tớ luôn tỏ ra khó chịu vì trời nóng mà mồ hôi chảy ướt đẫm tay hai đứa.

Giờ bàn tay lạnh băng cũng không ai chạm đến nữa…

Khi anh ấy ngỏ ý muốn hôn má “người yêu cũ” – là tớ – khi đưa tớ ra đón xe về quê với ba mẹ thì tớ luôn từ chối. Và khi anh ấy hôn má thiệt, tớ luôn cúi đầu né tránh.

Giờ đôi má đơn côi cũng không ai dòm ngó đến nữa…

Khi anh ấy kéo tay “người yêu cũ” – là tớ – ôm ngang anh ấy khi hai người dạo phố trên chiếc xe máy thì tớ luôn ôm cho có lệ rồi nhanh chóng bỏ ra.

Giờ đi đâu không ai chở huống chi đến ôm người ngồi trước…

Khi anh ấy ép “người yêu cũ” – là tớ – ăn cái này ăn cái kia thì tớ luôn một mực cắn chặt răng không ăn.

Giờ đói đến đau dạ dày cũng chẳng ai hỏi han…

Khi anh ấy nhắc nhở “người yêu cũ” – là tớ – uống thuốc cho mau khỏi bệnh thì tớ luôn nói là uống thuốc gì mà uống hoài rồi còn trách anh ấy không hiểu nỗi khổ khi bệnh của tớ.

đọc tiếp …

Bời vì điều phụ nữ cần chỉ đơn giản như thế.

boi-vi-dieu-phu-nu-can-chi-don-gian-nhu-theSáng đầu tuần, cô tạp vụ nghỉ ốm, thế là mất suất cà phê sáng. Cố nhịn, rồi không chịu nổi, tôi bỏ việc lượn ra đầu phố ngồi uống cà phê. Cạnh bàn, mấy chàng đang ngồi gác chân lên ghế tán chuyện:

Chàng già: “Mẹ, đang vui thì mày bỏ về.”

Chàng trẻ: “Vợ em nó ốm nghén nằm bẹp. Em phải về xem nó ăn uống thế nào.”

Chàng già: “Mày đúng là thằng núp váy vợ. Bảo nó mua phở về mà ăn. Mất mẹ nó một chân phỏm, vỡ cả trận.”

Chàng béo: “Mày đội nó lên đầu thế, rồi có ngày nó vặt hết cả râu lẫn tóc mày đi.”

Có cái gì đó quen quen trong cách những người đàn ông nói chuyện. Tôi chắc bạn đã từng nghe những cuộc đối thoại như thế cả trăm lần ở những bữa nhậu, ở quán bia hơi luôn chật cứng đàn ông sau giờ làm việc, ở bàn ăn trưa của dân văn phòng và cả ở phòng nước của những trường kỹ thuật.

Tôi nhớ lại bữa trưa đầy nước mắt của bạn tôi. Nàng ngồi ăn, mà nước mắt lã chã rơi xuống bát cháo còn đầy nhưng đã nguội. Người đàn bà trẻ xinh đẹp, giỏi giang và đoan trang mà tôi thầm ngưỡng mộ ấy đã luôn ngồi xuống để chồng mình đứng cao hơn, đã luôn bước lùi lại để chồng mình luôn nổi bật, đã vừa đánh răng vừa cọ toa lét buổi sáng, vừa lau bếp vừa cho hai đứa con mọn ăn mỗi buổi chiều về.

đọc tiếp …

Yêu xa và những khó khăn không phải ai cũng hiểu

yeu-xa-va-nhung-kho-khan-khong-phai-ai-cung-hieu

Đồng ý để trái tim mình mạo hiểm dấn thân vào tình yêu đã là chuyện khó, vậy mà hai người yêu nhau với khoảng cách địa lý không gần thì vấn đề lại càng trở nên nan giải hơn.

Không thể thường xuyên gặp nhau

Khoảng cách địa lý chính là trở ngại lớn nhất lúc này. Khi yêu nhau, sống chung một con đường, một thành phố nhiều khi chỉ mới gặp nhau đây thôi mà về đã thấy nhớ, huống hồ gì là ở hai thành phố khác nhau, có khi là hai đất nước xa tít mù khơi, cách nhau nửa vòng trái đất.

Sợi dây kết nối duy nhất lúc này đó chính là điện thoại di động và máy tính. Các cặp đôi yêu xa vẫn có thể nhìn thấy nhau và trò chuyện với nhau hằng ngày, tuy nhiên họ không thể ở bên nhau và quan tâm chăm sóc lẫn nhau nhiều như các cặp đôi khác.

đọc tiếp …

Gội đầu không dùng dầu gội tóc càng khỏe và bóng mượt

goi-dau-khong-dung-dau-goi-toc-cang-khoe-va-bong-muot

“Lần đầu tiên tôi nghe đến phương pháp gội đầu mà không sử dụng dầu gội là khi tôi tình cờ gặp lại một người bạn cũ. Trong trí nhớ của tôi, cô ấy có một mái tóc xoăn rất dày và khô, vậy nhưng trong lần gặp lại đó, tóc cô ấy lại thật bóng và mềm mượt. Khi tôi hỏi bí quyết, cô ấy trả lời rằng đó là nhờ mình không sử dụng dầu gội đầu nữa.

Tóc tôi rất mỏng và thường bị bết rất nhanh mặc dù tôi gội đầu cách ngày. Khi mới gội, tóc tôi thường rất dễ rối và hay bị tĩnh điện, sau đó thì nó bắt đầu trở nên bết. Tôi rất muốn làm theo bí quyết của bạn tôi, nhưng lại khá e dè vì cô ấy cũng cảnh báo tôi rằng khi ngừng dầu gội, thời gian đầu tóc và da đầu sẽ rất bết bát và khó chịu. Sau vài tháng, cuối cùng thì tôi cũng quyết định thử phương pháp này trong chuyến du lịch 3 tuần ở Thái Lan.

Mỗi khi tắm, tôi làm ướt tóc và gãi đầu như bình thường nhưng không động đến dầu gội. Một khi bạn đã sử dụng dầu gội cả đời và đột nhiên dừng lại, tóc và da đầu của bạn sẽ phản ứng rất dữ dội. Những tuần đầu quả thật vô cùng kinh khủng. Tóc tôi chưa bao giờ bết và bẩn đến như thế. Không những vậy, da đầu tôi còn xuất hiện rất nhiều gầu. Tôi đã cảm thấy cực kỳ khó chịu và xấu hổ đến mức không muốn ai trông thấy tóc mình. Da đầu tôi ngứa và khó chịu muốn phát điên, đến mức tôi muốn bỏ cuộc. Bạn trai tôi tỏ ra rất nghi ngờ phương pháp này và còn không muốn chạm vào tóc tôi. Nhưng tôi lại rất quyết tâm, tôi tin rằng công sức mình bỏ ra là xứng đáng.

đọc tiếp …

Em hồn nhiên rồi em sẽ bình yên

em-hon-nhien-roi-em-se-binh-yen

Đừng bao giờ hoài phí nước mắt của mình cho những người không xứng đáng. Với họ, đó chỉ là giọt nước vô tri, thậm chí có khi họ còn chẳng dành thời gian để đoái hoài đến nó. Trong lúc em đang vật vã với muôn vàn nỗi đau, thì những kẻ vô tâm vẫn đang vui vẻ với cuộc sống không-có-em mà không có lấy một phút buồn lòng.

Đừng trốn tránh những bàn tay muốn chạm đến cuộc sống của em. Đừng bỏ mặc những quan tâm, và đừng khước từ quyền để mình đi tìm hạnh phúc. Bởi có một ngày khi những yêu thương kia không còn nữa, em lại hoang mang tìm hoài mà không thấy. Bởi có một ngày khi hạnh phúc kia rời bỏ, em lại cô đơn vùng vẫy trong những tiếc nuối không lời.

Yêu một người, không cần lý do để bắt đầu. Chỉ cần trái tim em lên tiếng, thì đừng để tình yêu phải tiếp tục chờ đợi. Ở thời điểm thích hợp, người em cần sẽ đến. Đó có thể là người em không hề nghĩ tới, nhưng đây là câu chuyện của định mệnh, nên đừng đắn đo mãi mà hãy cứ đưa tay, sẽ có người chỉ cho em hạnh phúc.

đọc tiếp …

Yêu một người trưởng thành

yeu-mot-nguoi-truong-thanh

Yêu một người trưởng thành, những tin nhắn thưa hơn. Không vồ vập hỏi han sáng, trưa, chiều, tối. Chỉ những lúc thật sự cô độc mới nhắn một tin ngắn “ở nhà mưa anh ạ!”

Yêu một người trưởng thành, những cuối tuần không hối hả diện đồ đẹp ra phố. Họ ăn mặc bình thường chọn một góc tĩnh lặng để nép mình vào tìm bình yên. Họ không nói với nhau quá nhiều, không cười to, không gây sự chú ý của người khác, tất cả là một sự im lặng đầy thấu hiểu.

Yêu một người trưởng thành, sự quan tâm lặng lẽ âm thầm. Những cái thở dài cũng được cất giấu kỹ lưỡng để người còn lại an tâm. Họ hiểu rằng, chỉ khi người kia yên ấm mình mới có thể an ủi phần nào.

Yêu một người trưởng thành, đàn ông trở nên chững chạc, phụ nữ trở nên đằm thắm. Họ vẫn nghĩ về nhau nhưng không ồn ã. Vẫn ghé facebook nhau mỗi ngày, vẫn thấy cái nick yahoo bật sáng, vẫn cập nhật liên tục những dòng status nhưng tất cả chỉ âm thầm – không like, không comment.

Yêu một người trưởng thành, người ta không nhắc về hai từ “mãi mãi”. Người ta ý thức được lời nói và có trách nhiệm với những lời hứa đó. Họ tôn trọng nhau và tự hứa với lòng trân trọng ngày hôm nay.

đọc tiếp …